Những vị thánh có quá khứ rất tội lỗi

Thứ Tư, 23-06-2021 | 06:54:10

Khi hiện ra với Thánh Faustina Kowalska, Chúa Giêsu đã nói về lòng thương xót vô tận của Người. Thế nhưng, lòng thương xót vĩ đại của Thiên Chúa không phải là một sự mặc khải của thế kỷ 20; không, ngay từ đầu, Giáo hội đã biết rằng tình yêu thương của Thiên Chúa vô cùng cao cả đến nỗi kêu gọi cả những tội nhân xấu xa nhất để nên thánh. Tuy nhiên, thật dễ để cảm thấy xấu hổ về những tội lỗi trong quá khứ của chúng ta (hoặc những tội lỗi mà chúng ta dường như không thể thoát khỏi ngay lúc này) đến nỗi chúng ta bắt đầu tin rằng Thiên Chúa không thể làm cho chúng ta trở nên thánh thiện. Khi chúng ta thực hiện các việc tôn vinh Lòng Chúa Thương Xót, chúng ta hãy noi gương những vị thánh mà tội lỗi của họ nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta có thể được biến đổi để trở nên thánh.

Thánh Longinus (thế kỷ I) mang lại hy vọng cho cả những tội nhân xấu xa nhất. Nếu người đàn ông đã giết Thiên Chúa bằng chính hai tay của mình có thể là một vị thánh, thì bất cứ ai cũng có thể trở thành thánh nhân.

Longinus là tên gọi của vị đại thần La Mã đã dùng giáo đâm vào cơ thể của Chúa Giêsu để chắc chắn rằng Chúa đã thực sự chết. Khi nhìn thấy cách Chúa Giêsu chết, Longinus kêu lên: “Quả thật người này là Con Thiên Chúa!”. Truyền thống sau này khẳng định rằng Longinus đã được hoán cải trong thời điểm đó. Sau khi được rửa tội, ngài trở thành một nhà truyền giáo vĩ đại, rao giảng Tin Mừng của Đấng mà chính ngài đã cộng tác giết chết.

Thánh Maria Ai Cập (344-421) thường bị gọi là gái điếm, dù ngài không bán thân kiếm tiền. Ngược lại, ngài là một người cuồng dâm, tìm kiếm đàn ông chỉ để thoả mãn dục vọng thân xác mà không cần tiền; người ta nói rằng đôi khi ngài ép buộc cả những người đàn ông xa lạ ăn nằm với ngài dù họ không muốn. Nghe vậy, thật khó mà nghĩ một người phụ nữ lăng loàn như thế có thể được cứu độ, nhưng Thiên Chúa đã không xác định Maria bởi tội của cô.

Một lần kia, Maria nảy ra ý tưởng đi đến vùng Đất Thánh để cám dỗ những người đàn ông hành hương ở đây, vốn rất đông. Ở đó, Maria được ơn hoán cải kỳ diệu, ngài đau đớn vì tội lỗi của mình, và ngay lập tức ngài trốn vào sa mạc, nơi mà ngài tiếp tục đấu tranh chống lại tội lỗi, sự xấu hổ và cám dỗ. Ngài ở đó gần như một mình suốt 17 năm, không ngừng chiến đấu với sự dằn vặt của đam mê, khóc lóc hy sinh đền tội. Sau cùng, ngài dứt chừa được những thói xấu và sống thanh tịnh tuyệt đối, trở thành một vị thánh ẩn sĩ vĩ đại, được sùng kính rộng rãi trong các Giáo Hội Đông Phương.

Thánh nữ Olga xứ Kiev (mất năm 969) là một kẻ sát nhân hàng loạt. Để bảo vệ vương niệm của mình, vị Nữ hoàng nước Kievan Rus’ này đã giết chết rất nhiều kẻ thù của mình, có lần ngài đã bao vây một thành phố và thiêu rụi nó ra tro bụi, ngay cả khi người dân trong thành phố đầu hàng.

Olga đã được rửa tội trong một chuyến viếng thăm chính trị đến Constantinople, có lẽ là vì một nỗ lực để giành quyền lực giữa các nhà cai trị Kitô Giáo khác trong khu vực. Dù ý định của ngài là gì, phép rửa đã hoàn toàn biến đổi ngài. Ngài đã dành phần đời còn lại của mình để bù đắp những tổn thương mà ngài đã gây ra, đặc biệt cải hóa tính khí tàn nhẫn của đứa con trai của ngài. Ngài đã mời những nhà truyền giáo đến đất nước mình, nhưng họ hầu như không thành công. Tuy nhiên, sau cái chết của Olga, sự chuyển cầu của ngài đã mang lại sự chữa lành kỳ diệu cho cháu trai của ngài là Thánh Vladimir Đại đế, người đã đưa người dân Nga đến với Đức Kitô. Với sứ mạng của mình, ngài được biết đến như là vị Tông đồ trong Giáo hội Đông Phương.

Thánh Bruno Sserunkuuma (~ 1856-1886) là một kẻ kiêu ngạo, bạo lực, đa thê, nghiện rượu và dâm ô. Mặc dù khao khát sự thánh thiện và được tuyển chọn để chịu phép Rửa tội khi trưởng thành, Sserunkuuma nhận thấy rằng Bí tích không loại bỏ thiên hướng phạm tội của ngài một cách thần kỳ. Ngài vẫn sử dụng hình thức tống tiền khi công việc của ngài là một vệ sĩ hoàng gia yêu cầu ngài phải thu thuế. Và khi nhà vua trao cho ngài hai phụ nữ trẻ như một phần thưởng, những nỗ lực trong đức khiết tịnh của Sserunkuuma đã tan thành mây khói. Ngài lấy cả hai người làm vợ (mặc dù cả hai đều không phải là một cuộc hôn nhân hợp pháp) và ngay sau đó một trong hai người phụ nữ có thai.

Thật may mắn, thánh Charles Lwanga và thánh Andrew Kaggwa – những người bạn của Sserunkuuma, đã lo lắng trước lối sống của ngài và đã đối mặt với ngài, đưa ra lời chấn chỉnh xác tín đến nỗi rằng Sserunkuuma đã rời bỏ cả hai người phụ nữ. Ngài để họ trong nhà của mình và làm một cái gì đó giống như một đan phòng cho mình trong cung điện, nơi ngài đã sống sau khi ăn năn sám hối. Mặc dù ngài không được biết đến như là một Kitô hữu, nhưng khi cuộc đàn áp các Kitô hữu bắt đầu, ngài đã thú nhận rằng mình là một Ki-tô hữu và đã bị thiêu chết.

Chân phước Bartolo Longo (1841-1926) là thượng tế của Satan trước khi được ơn hoán cải. Mặc dù đã ý thức cầu nguyện lần chuỗi Mân Côi, Bartolo vẫn mong muốn được sống trọn vẹn trải nghiệm thời đại học, điều mà vào thời điểm đó có nghĩa là chống lại chủ nghĩa giáo sĩ, ủng hộ chủ nghĩa vô thần và sau cùng là thực hành các thế lực huyền bí. Chẳng bao lâu sau, ngài được “phong chức” trở thành linh mục của Satan.

Nhờ sự chuyển cầu của người cha đã khuất, Bartolo cuối cùng đã trở về bên Chúa và từ bỏ chủ nghĩa Satan, mặc dù phải mất một thời gian để ngài chấp nhận rằng Chúa đã thực sự tha thứ cho mình. Trong hơn 50 năm sau đó, Bartolo truyền bá Kinh Mân Côi, thành lập trường học cho người nghèo và thành lập trại trẻ mồ côi cho trẻ em phạm tội.

Tác giả: Meg Hunter-Kilmer

Chuyển ngữ: Văn Quyết
Từ: aleteia.org (10.4.2021)

Nguồn: WHĐ (22.6.2021)

 

`

Thông tin

Chia sẻ Lời Chúa

Tìm kiếm

Bài giảng- Thánh Lễ

Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp

Facebook

Facebook

Facebook

Tin mới