Tổng Giám Mục Gallagher: Hành động của Tòa Thánh để bảo vệ các Kitô hữu và các dân tộc thiểu số khác

Thứ Sáu, 26-05-2017 | 19:45:03

Một yếu tố thiết yếu của việc tiêu diệt chủ nghĩa khủng bố là giải quyết các nguyên nhân gốc rễ, cho dù đó là xã hội, chính trị hay kinh tế. Thật vậy, nghèo đói xã hội đã được xác định là một động lực khủng bố. Tuy nhiên, có rất nhiều hình thức nghèo đói. Đức Giáo hoàng Phanxicô đã lưu ý rằng trào lưu thúc đẩy chủ nghĩa  khủng bố tôn giáo “là hậu quả của một sự đói nghèo thiêng liêng sâu sắc, và thường liên quan đến đói nghèo xã hội quan trọng. Nó chỉ có thể bị đánh bại hoàn toàn với sự đóng góp chung của các nhà lãnh đạo tôn giáo và chính trị….”

Ngoại Trưởng Tòa Thánh, Đức Tổng Giám mục Paul Gallagher đã nhấn mạnh sự cần thiết phải bảo vệ các Kitô hữu và các nhóm tôn giáo thiểu số khác đang phải đối mặt với khủng bố ở những nơi khác nhau trên thế giới.

Phát biểu của Ngoại trưởng đã diễn ra vào ngày thứ Bảy trong một cuộc họp quốc tế được tổ chức bởi Quỹ “Centesimus Annus pro Pontifice”. 

Những người tham dự cuộc họp cũng đã gặp mặt Đức Giáo hoàng tại Vatican vào sáng Thứ Bảy. 

Dưới đây là toàn văn bài phát biểu của Tổng Giám mục Paul R. Gallagher, Bộ trưởng ngoại giao của Toà Thánh, có tựa đề “Hành động của Tòa Thánh để bảo vệ các Kitô hữu và các nhóm tôn giáo thiểu số khác ở các phần khác nhau của thế giới”

Các vị khách quý, và các bạn thân mến, 

Sau buổi họp vào năm ngoái, thật vui mừng được trở lại với quý vị vào sáng nay và có cơ hội trình bày hoạt động của Tòa Thánh để bảo vệ các nhóm tôn giáo Kitô giáo và các tôn giáo khác ở các phần khác nhau trên thế giới. Như quý vị đã biết, trong tình trạng hỗn loạn toàn cầu, số phận của các Kitô hữu, đặc biệt là ở các vùng lãnh thổ tổ tiên của họ ở Trung Đông, nơi Kitô giáo được sinh ra, là ưu tiên của Tòa Thánh. Khi trình bày cho quý vị tình hình, tôi hy vọng không chỉ cập nhật cho bạn một viễn ảnh về hành động của Tòa Thánh, mà trên hết, để khuyến khích quý vị cân nhắc những cách có thể can thiệp vào phạm vi hoạt động và ảnh hưởng của bản thân vào việc hỗ trợ, bảo vệ Kitô hữu và các tôn giáo thiểu số khác.

Tôi muốn bắt đầu bằng cách kể lại cuộc họp gần đây rằng tôi đã ở đây tại Vatican với Nadia Murad Basee Taha, người sống sót của [cộng đồng] Yazidi và Đại sứ thiện chí của Liên hợp quốc về nạn nhân buôn người. Trong cuộc họp của chúng tôi, cô kể lại những điều ác đã xảy đến với gia đình mình và người Yazidi bởi cái được gọi là Nhà nước Hồi giáo. Sau khi chứng kiến ​​vụ giết sáu anh chị em của mình, cô cùng với hàng ngàn phụ nữ Yazidi khác và các cô gái trẻ, bị bọn khủng bố ISIS giam giữ và sử dụng làm nô lệ tình dục. Cô đến Vatican để gặp Đức Giáo hoàng Phanxicô, không chỉ tìm kiếm sự hỗ trợ tinh thần cho những đau khổ của người dân, mà còn cảm ơn Ngài và Tòa Thánh vì đã nói về những vụ tàn bạo, không chỉ chống lại Kitô hữu mà còn chống lại người khác, các dân tộc thiểu số và tôn giáo, bao gồm cả Yazidi, những người đã phải chịu những tội ác không thể tả và khủng khiếp sau cuộc xâm lược tại đồng bằng Nineveh, vùng trung tâm của các tôn giáo và dân tộc thiểu số của Iraq, bởi cái gọi là Nhà nước Hồi giáo vào đầu tháng 8 năm 2014. Như quý vị nhớ lại, Đức Thánh Cha đã viết thư cho Tổng thư ký LHQ kêu gọi cộng đồng quốc tế hành động khẩn cấp để chấm dứt bi kịch nhân đạo và quan sát viên thường trực của Toà Thánh tại Geneva đưa ra những lo ngại đó với Hội đồng Nhân quyền của Liên hợp quốc. Trong trường hợp này, cũng như trong nhiều trường hợp khác, Tòa Thánh đã tìm cách trở thành tiếng nói của người không có tiếng nói. Chủ nhật tuần trước, trong giờ kinh Nữ Vương Thiên Đàng, khi trở về từ Fatima, Đức Giáo hoàng đã giao phó cho Mẹ Maria, Nữ Vương Hòa Bình, tất cả những người bị chiến tranh và xung đột, đặc biệt ở Trung Đông, đặc biệt đề cập đến người Hồi giáo, Kitô hữu và các dân tộc thiểu số, chẳng hạn như Yazidi, những người đã phải chịu đau khổ từ bạo lực và phân biệt đối xử. Khi bày tỏ tình liên đới và cầu nguyện cho họ, Ngài cảm ơn tất cả những người đã giúp đỡ những người cần viện trợ nhân đạo.

Trong vài năm qua, đã có một mối quan tâm ngày càng tăng từ Cộng đồng Quốc tế và từ nhiều Kitô hữu ở phương Tây về số phận người Kitô giáo ở Trung Đông. Thật đáng tiếc, mối quan tâm như vậy đã nảy sinh vì những hành động tàn bạo đã buộc hàng trăm ngàn Kitô hữu và các nhóm thiểu số khác bỏ nhà cửa và trốn chạy vì cuộc sống của họ, tìm kiếm nơi ẩn náu trong điều kiện bấp bênh và với nhiều khổ đau, cả về thể chất và tinh thần. Nhiều người đã bị giết và bị bắt cóc vì đức tin tôn giáo của họ. Những gì đang bị đe dọa là những quyền cơ bản như quyền được sống, phẩm giá con người, tự do tôn giáo và sự chung sống hòa bình và hài hòa giữa các cá nhân và giữa các dân tộc.

Chúng ta biết rõ rằng Kitô hữu không phải là những người duy nhất bị khủng bố trên thế giới. Có rất nhiều cộng đồng tôn giáo, bao gồm các nhóm dân tộc thiểu số, có thể ở trong tình trạng được bảo trợ hoặc xã hội sơ khai, đang trải nghiệm cuộc khủng bố hoặc đàn áp. Mặc dù vậy, có một sự tập trung vào cuộc bức hại Kitô hữu, vì không may, [tình trạng bức hại] có vẻ đang tăng. Một số nghiên cứu cho thấy Kitô hữu là nạn nhân của 80% các hành vi phân biệt tôn giáo trên thế giới.

Tuy nhiên, với mối đe doạ hiện hữu đối với sự sống còn của họ, khi giải quyết chủ đề của chúng ta sáng nay, tôi muốn tập trung vào tình hình Kitô hữu và các dân tộc thiểu số tôn giáo khác ở Trung Đông. Thực tế một số quốc gia và các tổ chức quốc tế đã thông qua các nghị quyết miêu tả các mối đe dọa gọi là diệt chủng đối với các Kitô hữu và các nhóm thiểu số tôn giáo khác từ [cái gọi là] Nhà nước Hồi giáo, ưu tiên thu hút sự quan tâm của chúng tôi đối với Trung Đông, đặc biệt là ở Syria và Iraq.Ở Ai Cập, những cuộc tấn công khủng bố gần đây chống lại Kitô hữu đã được thực hiện qua các cuộc đánh trả các chiến binh ISIS, nhấn mạnh đến việc [các chiến binh IS có xuất xứ] khắp toàn cầu và hiện tượng ISIS.Các sự kiện như vậy là một dấu hiệu đáng lo ngại rằng việc thu hồi các thành phố chính dưới sự kiểm soát của ISIS, Raqqa ở Syria và Mosul ở Irac sẽ không đánh bại chủ nghĩa khủng bố, nhưng chỉ đơn thuần chuyển nó trở lại các nước ở châu Âu, Châu Á, Châu Phi và các nơi khác khi các “chiến binh nước ngoài” của IS trở về đất nước họ. Thật vậy, đây là một trong những thách thức mà cộng đồng quốc tế phải đối mặt, đặc biệt là trong bối cảnh khủng bố ở châu Âu và những nơi khác trong vài năm gần đây. 

Tập trung vào khu vực Trung Đông, tôi bắt đầu bằng cách nhấn mạnh rằng nỗ lực của Tòa Thánh trong khu vực đó được hướng dẫn bởi nguyên tắc bảo vệ nhân quyền của mọi người, bất kể chủng tộc, tôn giáo hay sắc tộc. Trong khi quan tâm đặc biệt và [việc có] liên hệ với những người theo đạo Thiên Chúa của chúng ta là hoàn toàn dễ hiểu và thực sự là cần thiết cho sự đoàn kết tinh thần, nó không làm chúng ta mù loà trước những đau khổ và cuộc bức hại của các nhóm khác. Các mối đe dọa đối với một hoặc các nhóm khác là mối đe dọa đối với tất cả các dân tộc thiểu số và tôn giáo. Do đó, tôi muốn nói chuyện trước hết về Kitô hữu ở Trung Đông; Thứ hai, về các hành động của Tòa Thánh, cả ngoại giao và nhân đạo, và thứ ba, về những thách thức đối với tương lai của các dân tộc thiểu số và tôn giáo ở Trung Đông.

I. Kitô hữu ở Trung Đông

Trong nhiều thế kỷ, Kitô hữu đã sống cùng với các nhóm sắc tộc và tôn giáo khác nhau ở Trung Đông. Sự đa dạng này đã tạo nên một đặc điểm riêng biệt của xã hội trong khu vực – một bức tranh khảm của các dân tộc và tôn giáo khác nhau – thậm chí đôi khi có những giai đoạn xáo trộn xung đột và căng thẳng giữa họ. Tuy nhiên, những gì chúng ta đã thấy trong những năm gần đây đe doạ sự sống còn của Trung Đông, một nơi có sự sống chung hòa bình giữa các dân tộc với những đặc điểm tôn giáo và sắc tộc đa dạng. Tư tưởng mà Nhà nước Hồi giáo tự xưng không chỉ để thay đổi biên giới Trung Đông mà còn là bản chất loại bỏ Kitô hữu và các dân tộc thiểu số khác của nó, vốn là phần nội tại của bản sắc của nó. Thật vậy, như Đức Thánh Cha Bênêđíctô XVI đã viết trong Tông Huấn Giáo Hội trong Medio Oriente, “Trung Đông mà không có Kitô hữu, hoặc chỉ có một vài Kitô hữu, sẽ không còn là Trung Đông, vì các Kitô hữu, cùng với các tín hữu khác, là một phần bản sắc đặc thù của khu vực”. Quả thực, Đức Thánh Cha Benedict XVI thừa nhận rằng đặc tính riêng biệt của vùng được hình thành bởi các Kitô hữu cùng với các tín hữu khác, do đó công nhận rằng đa nguyên tôn giáo không phải là cái gì đó để nhập vào hoặc áp đặt vào Trung Đông từ bên ngoài, nhưng thực tế đã có một sự tồn tại ngàn năm ở đó và là bản chất của nó. Đây là sự thật, thực tế của Trung Đông. Tuy nhiên, những hành động tàn bạo trong vài năm qua nhấn mạnh đến tính anh hùng và can đảm cần phải làm chứng cho sự thật này. Khi tôi gặp Nadia Murad Basee Taha gần đây, tôi nhìn thấy sự hùng dũng và lòng dũng cảm như vậy nhưng tôi đã thấy nó trong vô số những người khác, mặc dù họ đau khổ, vẫn kiên định trong mong muốn của họ để bảo vệ đa nguyên và đa tôn giáo ở Trung Đông. 

Tình hình Kitô hữu tại Trung Đông đã đặc biệt tuyệt vọng kể từ khi tuyên bố Caliphate của IS tại Mosul vào tháng 6 năm 2014. Trong bức thư gửi Tổng thư ký Liên hợp quốc, tháng 8 năm 2014, Đức Thánh Cha đã kêu gọi Cộng đồng quốc tế giúp đỡ Kitô hữu và những người khác đã trốn chạy khỏi sự man rợ của ISIS giúp “cho thành phố và nhà của họ” trở lại an toàn. Kể từ mùa thu năm ngoái, hầu hết lãnh thổ ở Bắc Iraq bị ISIS chiếm đóng đã được giữ lại, bao gồm các ngôi làng Kitô giáo của đồng bằng Nineveh. Thật không may, mặc dù họ muốn trở lại, rất ít Kitô hữu hoặc các nhóm khác đã có thể làm được như vậy. Các ngôi nhà, trường học và nhà thờ có thể nhận được vẫn nằm trong đống đổ nát. Mặc dù đã được giải phóng khỏi kẻ thù, vẫn còn nhiều việc phải làm để giúp các Kitô hữu và các dân tộc thiểu số khác trở lại an toàn “thành phố và nhà của họ”. Xây dựng các tòa nhà mới có lẽ là phần dễ dàng hơn; Xây dựng lại xã hội Iraq và đặt lại nền tảng cho sự cùng tồn tại hài hòa và hòa bình là nhiệm vụ khó khăn hơn.

Một sự can thiệp quan trọng và đáng kể của Đức Giáo hoàng Phanxicô, được thúc đẩy bởi các sự kiện của mùa hè năm 2014, là bức thư gửi tín hữu ở Trung Đông ngay trước Giáng sinh năm 2014. Tôi nghĩ rằng đáng để suy nghĩ một chút về bức thư này. Một mặt, Đức Thánh Cha viết như một nhà lãnh đạo tôn giáo cho các cộng đồng Kitô giáo ở Trung Đông, [mặt khác] Ngài cũng sử dụng lá thư để kêu gọi cộng đồng quốc tế đáp ứng nhu cầu của Kitô hữu và “Các nhóm thiểu số khác, đặc biệt là bằng cách thúc đẩy hòa bình thông qua đàm phán và ngoại giao “. Mặc dù chỉ một đoạn của bức thư hướng rõ về cộng đồng quốc tế, các đoạn còn lại của bức thư phản ánh các nguyên tắc trung tâm của ngoại giao Tòa Thánh trong việc bảo vệ các Kitô hữu và các nhóm thiểu số tôn giáo ở Trung Đông bằng cách khẳng định rằng họ là những thành viên không thể tách rời của những xã hội có quyền và nghĩa vụ đóng góp cho công ích. Do đó, Đức Thánh Cha nhắc nhở các Kitô hữu về ơn gọi đặc biệt và cụ thể của họ để trở thành nguồn dinh dưỡng cho các xã hội và cộng đồng mà họ thuộc về: “Sự hiện diện của bạn rất quý giá cho Trung Đông. Bạn là một thành phần nhỏ, nhưng là một trong những người có trách nhiệm lớn lao trong vùng đất nơi Kitô giáo được sinh ra và lần đầu tiên lan đi. Bạn giống như men trong bột. Thậm chí nhiều hơn những đóng góp của Giáo hội trong các lĩnh vực giáo dục, chăm sóc sức khoẻ và các dịch vụ xã hội, được mọi người kính trọng, nguồn làm giàu lớn nhất trong khu vực là sự hiện diện của các Kitô hữu, sự có mặt của bạn “.

Trong thư của mình, Đức Thánh Cha mô tả vai trò và ơn gọi độc nhất của các Kitô hữu ở Trung Đông: “Các anh chị em thân mến, gần như tất cả các bạn là công dân bản xứ của các quốc gia của bạn, và như vậy bạn có bổn phận và quyền đón nhận đầy đủ cuộc sống và sự tiến bộ của quốc gia. Trong vùng này, bạn được kêu gọi trở thành những nghệ nhân hòa bình, hòa giải và phát triển, để thúc đẩy đối thoại, xây dựng các cây cầu theo tinh thần của Phúc Âm (xem Mt 5: 3: 12) và tuyên xưng Phúc Âm Hòa Bình, Tinh thần sẵn sàng hợp tác với tất cả các cơ quan quốc gia và quốc tế. “

Mặc dù bức thư đã được gửi cho các Kitô hữu, Đức Thánh Cha đã không im lặng về những đau khổ của các nhóm tôn giáo và sắc tộc khác: “Cũng thế, đối với các bạn, tôi không thể giữ im lặng về các thành viên của các tôn giáo khác và các nhóm dân tộc cũng đang trải qua sự bách hại và ảnh hưởng của những xung đột này”. Điều này minh hoạ một cách hoàn hảo tính cách độc đáo và tiếng nói của Đức Thánh Cha trong diễn đàn quốc tế như mục tử tối cao của Giáo hội và ngoại giao xuất sắc.

II. Các hoạt động của Tòa thánh: Ngoại giao và nhân đạo

Nhà ngoại giao chính của Tòa Thánh là Đức Thánh Cha. Chính Đức Thánh Cha quay trở lại thế giới, và đó là những lời nói và hành động của Ngài nhằm truyền cảm hứng và làm sống động các hoạt động ngoại giao của Tòa Thánh. Đức Thánh Cha có nhiều phương tiện để sử dụng vai trò duy nhất và ngoại giao của mình trên thế giới. Nó là duy nhất, chủ yếu là vì Đức Thánh Cha nói không đơn giản như một nhà lãnh đạo thế giới, nhưng chủ yếu là một nhà lãnh đạo tôn giáo. Thật vậy, các can thiệp chủ yếu của Ngài đến trong bối cảnh Thông điệp Urbi et Orbi của Ngài vào dịp Giáng sinh và Phục Sinh, Giờ kinh trưa Chúa nhật và các buổi tiếp kiến thứ tư hàng tuần với những người hành hương đến Rome, nơi Ngài thường xuyên kêu gọi cộng đồng quốc tế về những vấn đề cấp bách nhất. Thông điệp cho Ngày Hòa bình Thế giới, vào ngày 1 tháng Giêng, và diễn văn hàng năm của Đức Thánh Cha dành cho Ngoại giao đoàn của Tòa Thánh, là dịp đặc biệt để Đức Thánh Cha nói chuyện với cộng đồng quốc tế và đưa ra các mối quan tâm chính và những ưu tiên của Tòa Thánh.

Các chuyến đi quốc tế của Đức Thánh Cha ở nước ngoài cũng là những khoảnh khắc đặc biệt trong hoạt động ngoại giao của Tòa Thánh vì họ cho phép Đức Thánh Cha nói chuyện với thế giới chính trị và các nhà lãnh đạo xã hội dân sự, điều này đặc biệt rõ ràng trong chuyến thăm gần đây của Ngài tới Ai Cập. Đây là một số phương tiện chính mà qua đó Đức Thánh Cha thực hiện nhiệm vụ độc nhất của mình cho thế giới. Tất cả các hoạt động ngoại giao khác của Toà Thánh đều bắt nguồn từ chức vụ của Đức Thánh Cha và được thực hiện chủ yếu bởi Ban thư ký Nhà nước và mạng lưới các Đại diện của Đức Thánh Cha trên toàn thế giới, một số trong số đó là ở các nước đang chiến tranh và xung đột, nghĩa đen là trên tiền tuyến, làm chứng về sự quan tâm của Đức Thánh Cha đối với những khổ đau của những người bị chiến tranh gây ra. Để ghi nhận sự phục vụ tận tụy như vậy, Đức Thánh Cha đã đưa Đức Tổng Giám Mục Mario Zenari, Tông Tòa Sứ thần đến Syria, lên chức Hồng y.

Những ưu tiên và những hành động trong ngoại giao của Tòa Thánh

Các ưu tiên của Toà Thánh, được xây dựng trên phẩm giá con người, bao gồm lợi ích chung của xã hội, thúc đẩy hòa bình và công lý để những người theo các tín ngưỡng khác nhau có thể cùng nhau sống trong hòa bình và hòa hợp. Liên quan đến việc bảo vệ các Kitô hữu và các dân tộc thiểu số ở Trung Đông, phản ứng chính của Tòa Thánh là nhằm nâng cao nhận thức về các trường hợp khẩn cấp và khủng hoảng nhân đạo phát sinh từ cuộc chiến tranh và xung đột, bao gồm cả các khiếu nại trực tiếp cho các bên xung đột để tôn trọng luật nhân đạo quốc tế bằng cách đảm bảo tất cả các khoản cứu trợ nhân đạo cần thiết được dành cho những người cần đến.

Tương tự như vậy, những lời kêu gọi ngay lập tức của Toà Thánh, vào mùa hè năm 2014, ví dụ trong bức thư nói trên của Đức Thánh Cha gửi cho Tổng thư ký Liên hợp quốc, và liên tục đổi mới kể từ đó, bao gồm những lời kêu gọi cộng đồng quốc tế bảo đảm Quyền tị nạn và người di tản nội bộ để [họ] trở về nhà an toàn. Như tôi đã đề cập, những người bị ISIS buộc di tản vào mùa hè năm 2014 vẫn đang chờ đợi để trở về nhà của họ.

Trong những năm gần đây, sự đe dọa nghiêm trọng nhất đối với các Kitô hữu và sự sống còn của Kitô giáo ở Trung Đông là khủng bố, đặc biệt là khủng bố do động cơ thúc đẩy bởi chủ nghĩa cực đoan tôn giáo. Do đó, Toà thánh trong các lĩnh vực khác nhau của hoạt động ngoại giao đã không mệt mỏi trong việc nhấn mạnh điều độc ác này và trách nhiệm cụ thể của các nhà lãnh đạo tôn giáo phải đối mặt, và khẳng định liên tục rằng không có bất kỳ sự biện hộ tôn giáo nào đối với bất kỳ hình thức bạo lực nào. Đức Thánh Cha có một tiếng nói đặc biệt trên diễn đàn của thế giới và do đó Ngài được đặt lên để thu hẹp khoảng cách giữa các nhà lãnh đạo tôn giáo và các quan chức dân sự trong giai đoạn đó.

Trong cuộc họp của mình, vào ngày 9 tháng giêng năm ngoái, với Ngoại giao đoàn tại Tòa Thánh, Đức Thánh Cha đã dành bài phát biểu của mình về chủ đề an ninh và hòa bình, nhấn mạnh và làm mới niềm xác tín cá nhân của Ngài rằng “mọi sự diễn đạt tôn giáo được kêu gọi để thúc đẩy hòa bình”. Thật không may, trong giai đoạn chúng ta sống, không hề thiếu các tôn giáo thúc đẩy hành vi bạo lực tôn giáo gây ra vô số nạn nhân vô tội ở nhiều nơi trên thế giới. Khi chúng ta xem xét số lượng lớn các tác phẩm tôn giáo đóng góp cho công ích thông qua giáo dục và trợ giúp xã hội, đặc biệt là trong các lĩnh vực nghèo đói và xung đột, nó đặc biệt gây phản cảm và xúc phạm đến tất cả các tín đồ chân thành tôn giáo rằng tôn giáo có thể được sử dụng để nuôi dưỡng hận thù, bạo lực và cái chết. Vì lý do này, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắc lại lời kêu gọi của Ngài “đến tất cả các nhà cầm quyền tôn giáo [mời] tham gia khẳng định một cách dứt khoát rằng không ai có thể bị giết chết nhân danh Thiên Chúa”. Một sứ điệp khẳng định lại trong chuyến viếng thăm gần đây của Ngài tới Ai Cập và trong cuộc gặp với vị lãnh tụ Hồi giáo Al- Azhar, Tiến sĩ Ahmed Al Tayyeb. Nhân dịp này, ĐTC mời gọi các nhà lãnh đạo tôn giáo: “Chúng ta hãy nói “Không” rõ ràng và chắc chắn một lần nữa với mọi hình thức bạo lực, báo thù và thù hận được thực hiện dưới danh nghĩa tôn giáo hay nhân danh Thiên Chúa”.

Hiểu được các động cơ nằm trong gốc rễ của chủ nghĩa khủng bố và các hành động bạo lực có tính tôn giáo rất phức tạp và đòi hỏi phải có sự suy nghĩ và phân tích cẩn thận, tất cả càng thận trọng hơn khi có khía cạnh tôn giáo. Duy nhất các nhà lãnh đạo tôn giáo được đặt [vào vị trí] để đưa ra những phê phán đó. Đức giáo hoàng Phanxicô đã giúp mở ra không gian cho sự phản chiếu này xảy ra để các nhà lãnh đạo tôn giáo có thể đóng góp vào cuộc tranh luận nhạy cảm về khủng bố có chủ ý tôn giáo. Trong bối cảnh này, điều quan trọng là phải thừa nhận nhiều sáng kiến ​​và tuyên bố của các nhà lãnh đạo Hồi giáo lên án những người sử dụng giáo lý Hồi giáo để biện minh cho bạo lực và khủng bố. Ví dụ, trung tâm học tập có uy tín nhất Sunni Islam, Đại học Al-Azhar, đã nhiều lần, tổ chức các hội thảo và hội nghị, trong đó đã lên án việc sử dụng tôn giáo để biện minh cho bạo lực. Một số ví dụ gần đây bao gồm hội thảo tại Cairo vào tháng 2 năm ngoái, tại đó Chủ tịch Hội đồng Giáo hoàng về Đối thoại Liên tôn, Hồng y Jean-Louis Tauran, đã tham dự và, gần đây hơn, Hội nghị Hòa bình Quốc tế được tổ chức nhân chuyến thăm của Đức Giáo hoàng đến Đại học Al-Azhar tháng trước.

Thừa nhận chiều kích tôn giáo một cách rõ ràng của chủ nghĩa cực đoan bạo lực là rất nguy hiểm, và chúng ta có thể hiểu được sự miễn cưỡng của các chính phủ và các cơ quan quốc tế làm [thận trọng] như vậy. Do đó, sự đóng góp quan trọng nhất của các nhà lãnh đạo tôn giáo đối với cuộc tranh luận này là giúp mọi người hiểu rằng thừa nhận chiều kích tôn giáo của chủ nghĩa cực đoan bạo lực, hay là sự vận dụng tôn giáo cho các mục đích bạo lực, không có nghĩa là tôn giáo, hoặc một tôn giáo nào đó, hoặc toàn bộ Cộng đồng tôn giáo, là bạo lực.

Một yếu tố thiết yếu của việc tiêu diệt chủ nghĩa khủng bố là giải quyết các nguyên nhân gốc rễ, cho dù đó là xã hội, chính trị hay kinh tế. Thật vậy, nghèo đói xã hội đã được xác định là một động lực khủng bố. Tuy nhiên, có rất nhiều hình thức nghèo đói. Đức Giáo hoàng Phanxicô đã lưu ý rằng trào lưu thúc đẩy chủ nghĩa  khủng bố tôn giáo “là hậu quả của một sự đói nghèo thiêng liêng sâu sắc, và thường liên quan đến đói nghèo xã hội quan trọng. Nó chỉ có thể bị đánh bại hoàn toàn với sự đóng góp chung của các nhà lãnh đạo tôn giáo và chính trị.Người trước chịu trách nhiệm truyền tải những giá trị tôn giáo mà không tách biệt nỗi kính sợ Thiên Chúa với tình yêu người thân cận. Người sau có trách nhiệm bảo đảm quyền tự do tôn giáo trên diễn đàn công cộng, đồng thời thừa nhận sự đóng góp tích cực và xây dựng của tôn giáo vào việc xây dựng một xã hội dân sự mà không thấy sự đối kháng giữa sự tham gia xã hội, sự phê chuẩn theo nguyên tắc công dân và chiều kích tinh thần của đời sống. Các nhà lãnh đạo chính phủ cũng có trách nhiệm chắc chắn rằng các điều kiện không tồn tại có thể trở thành địa hình màu mỡ cho sự lây lan của các trào lưu chính thống.Điều này đòi hỏi các chính sách xã hội phù hợp nhằm chống lại đói nghèo; Các chính sách như vậy không thể từ bỏ một tầm nhìn rõ ràng về tầm quan trọng của gia đình như một địa điểm đặc quyền [dành] cho sự trưởng thành của con người và từ đầu tư lớn vào lĩnh vực giáo dục và văn hoá “. 

Khi trích dẫn các nhận định nói trên của Đức Giáo hoàng Phanxicô, tôi muốn nhấn mạnh tầm quan trọng mà Giáo hội Công giáo dành cho vai trò của tôn giáo và giáo dục trong việc ngăn ngừa chủ nghĩa cực đoan đưa đến khủng bố và bạo lực cực đoan trong việc đóng góp vào cuộc tranh luận về chủ nghĩa khủng bố và cách đương đầu với nó. Sự hiểu biết tốt hơn về vai trò của tôn giáo và giáo dục có thể mang lại sự hòa hợp xã hội thực sự cần thiết cho sự cùng tồn tại trong một xã hội đa văn hóa. 

Như tôi đã đề cập ở trên, hoạt động ngoại giao của Tòa Thánh bắt nguồn từ Đức Thánh Cha và nó được thực hiện hàng ngày bởi Ngoại trưởng thông qua mạng lưới các đại diện giáo hoàng trên khắp thế giới. Các phái đoàn của Toà Thánh tại LHQ, đặc biệt ở New York và Geneva, đặc biệt tham gia vào các nỗ lực ngoại giao để hỗ trợ các Kitô hữu và các nhóm thiểu số bị ngược đãi khác. Tòa Thánh cũng tham dự nhiều hội nghị quốc tế. Tôi chỉ đề cập đến một số ít như là một cách để minh hoạ.

– Paris, ngày 8 tháng 9 năm 2015: Hội nghị quốc tế về nạn nhân của bạo lực sắc tộc và tôn giáo ở Trung Đông. 

– Liên hợp quốc – Geneva, 7 tháng 3 năm 2017: Phái đoàn Tòa Thánh đến Tổ chức Liên Hiệp Quốc tại Geneva đã tổ chức một sự kiện song phương cấp cao nhân dịp Hội nghị lần thứ 34 của Hội đồng Nhân quyền. Sự kiện này, mang chủ đề “Tôn trọng lẫn nhau và sự chung sống hòa bình như là một điều kiện của hòa bình liên tôn và ổn định: Ủng hộ các Kitô hữu và các cộng đồng khác” được tổ chức bởi Phái đoàn Tòa Thánh, cùng với các phái đoàn của Liên bang Nga, Li Băng và Armenia và được đồng tài trợ bởi Braxin, Croatia, Síp, Hy Lạp, Hungary và Serbia. Hơn nữa, nhiều đoàn khác đã tham dự sự kiện, bao gồm Ả Rập Xê Út, Azerbaijan, Brunei, Ai Cập, Indonesia, Iraq, Pakistan, Palestine, Syria cũng như Tổ chức hợp tác Hồi giáo.

– Brussels, 5 tháng 4 năm 2017: Hội nghị “Ủng hộ tương lai của Syria và khu vực” đã diễn ra với hai mục đích nhằm xác nhận lại cam kết nhân đạo mà cộng đồng quốc tế đã thực hiện ở London vào năm 2016 và xem xét các cách tốt nhất để hỗ trợ một giải pháp chính trị lâu dài cho cuộc khủng hoảng Syria.

– Madrid, ngày 24 tháng 5 năm 2017: Hội nghị tiếp theo tới Hội nghị Paris về nạn nhân về bạo lực sắc tộc và tôn giáo ở Trung Đông: “Bảo vệ và phát huy đa nguyên đa dạng”.

Hoạt động nhân đạo của Tòa Thánh

Ngay từ khi những cuộc khủng hoảng nhân đạo ở Iraq và Syria bắt đầu, Giáo hội, thông qua các cơ cấu và các cách thức khác nhau, đã đóng vai trò trong việc đáp ứng nhu cầu nhân đạo của tất cả những người bị ảnh hưởng. Các giáo phận, các giáo đoàn và các cơ quan từ thiện Công giáo khác nhau tại địa phương đã phân phát sự trợ giúp nhân đạo này bất kể nguồn gốc tôn giáo hay sắc tộc. Sự hỗ trợ nhân đạo này không chỉ phụ thuộc vào sự hào phóng của các nhà tài trợ mà còn đối với nhiều tình nguyện viên đã hào phóng dành thời gian. Để hỗ trợ hoạt động này của giáo hội địa phương, tôi muốn đề cập đến các cuộc họp hàng năm về khủng hoảng nhân đạo ở Trung Đông, được tổ chức từ khi cuộc xung đột bắt đầu tại Syria, và do Hội đồng Giáo hoàng Cor Unum. Vào tháng 9 năm 2014, “Cơ quan đầu mối thông tin của Cơ quan Hỗ trợ Công giáo về Khủng hoảng Nhân đạo Iraq-Syria” được thành lập như một phương tiện nhằm tạo điều kiện thuận lợi cho hợp tác và trao đổi thông tin giữa các cơ quan Công giáo khác nhau liên quan đến việc hỗ trợ nhân đạo ở Irac và Syria.

Tiêu điểm này cho phép chúng ta có một bức tranh rõ ràng và toàn diện hơn về đáp ứng nhân đạo của Tòa Thánh và Giáo hội Công giáo. Vào năm 2016, theo dữ liệu mới nhất của Cor Unum, Tòa Thánh và Giáo hội Công giáo, thông qua mạng lưới các cơ quan từ thiện, đã đóng góp 200 triệu USD viện trợ nhân đạo vì lợi ích trực tiếp cho hơn 4,6 triệu người ở Syria và khu vực. Trong việc phân phối viện trợ, các cơ quan Công giáo và các tổ chức không phân biệt tôn giáo và sắc tộc của những người cần trợ giúp và luôn luôn tìm kiếm ưu tiên cho những người dễ bị tổn thương và những người có nhu cầu nhất. Cách tiếp cận này cũng đã được chứng minh thông qua việc mở cửa vào tháng Giêng của một điểm ‘Bác ái’ trong khu vực Hồi giáo của East Aleppo và dự án “Bệnh viện mở” nhằm tìm kiếm mở các bệnh viện Công giáo ở Aleppo và Damascus và làm cho họ hoạt động hoàn toàn theo nhu cầu của địa phương, đặc biệt là người nghèo và người có hoàn cảnh khó khăn. Cách tiếp cận như vậy rất quan trọng đối với việc làm từ thiện Công giáo nhưng cũng nhớ rằng, đối với nhiều người cần được hỗ trợ, lần tiếp xúc đầu tiên của họ với Giáo hội và Kitô giáo là thông qua sự trợ giúp nhân đạo mà họ nhận được.

III. Những thách thức trong tương lai của các dân tộc thiểu số và tôn giáo ở Trung Đông.

Ở cấp ngoại giao, Tòa Thánh đã luôn khẳng định quyền cơ bản của Kitô hữu và các tôn giáo thiểu số khác ở Trung Đông. Tuy nhiên, xung đột, chiến tranh và chủ nghĩa khủng bố cực đoan đã góp phần vào việc di dời và nhập cư hàng loạt các nhóm thiểu số như vậy xuống các khu vực khác trên thế giới trong nhiều thập kỷ.Thực ra, nó đã từng là một mối bận tâm liên tục cho Toà Thánh trong suốt thời gian đó.Sự tàn bạo và độc ác của chủ nghĩa khủng bố do ISIS tài trợ đã làm cho mối lo lắng đó trở nên nặng nề hơn. Kitô giáo có thể tồn tại ở Trung Đông nếu không có Kitô hữu? Chúng ta đang phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng hiện sinh sâu sắc và không có nỗ lực nào để giải quyết cuộc khủng hoảng này. Khủng hoảng này không phải là mới; Nó đã tồn tại từ lâu trước khi một vị Caliphat tự xưng của IS khởi xướng vào tháng 6 năm 2014. Mặc dù nhiều lãnh thổ do ISIS kiểm soát ở Irac và Syria đã được triệu hồi, nhưng các Kitô hữu và các dân tộc thiểu số khác vẫn chưa trở lại, vẫn còn nằm trong đống đổ nát hoặc vẫn chưa được an toàn để trở lại. Tuy nhiên, ngay cả khi những ngôi nhà và thị trấn được xây dựng lại một cách kỳ diệu, với những trải nghiệm chấn thương của ba năm vừa qua, Kitô hữu và những dân tộc thiểu số khác vẫn thực sự sợ hãi rằng những gì đã xảy ra với họ có thể xảy ra trở lại, Kitô hữu mong muốn trở về nhà và làng mạc của họ vì bản sắc của họ có nguồn gốc sâu xa trong đất tổ tiên của họ. Do đó, thách thức lớn nhất là tạo ra các điều kiện – xã hội, chính trị, kinh tế – sẽ tạo ra một sự gắn kết xã hội mới tạo thuận lợi cho việc hòa giải và hòa bình và cung cấp cho Kitô hữu và các dân tộc thiểu số sự tự tin để vượt qua nỗi sợ hãi đó. Như tôi đã đề cập trước đó, xây dựng các tòa nhà mới có lẽ là phần đơn giản nhất; Nhiệm vụ khó khăn hơn là xây dựng lại xã hội và đặt nền tảng cho việc cùng chung sống hài hòa và hòa bình. 

Vì vậy nền tảng cần thiết để bảo đảm cho tương lai của Kitô hữu và các dân tộc thiểu số khác ở Trung Đông là gì? Ở phía tây, chúng ta coi những khái niệm về ‘luật pháp’, ‘luật lệ và trật tự’, ‘hòa bình và an ninh’ là điều đương nhiên, nhưng kinh nghiệm về những gì đã xảy ra ở Iraq và Syria, nơi mà một tổ chức khủng bố đã thành công trong việc kiểm soát các vùng rộng lớn của lãnh thổ và tuyên bố chính thức là Nhà nước. Trong những tuần tới, người ta hy vọng IS tự xưng sẽ bị hủy diệt. Nhưng điều gì sẽ thay thế nó? Nguyên nhân gốc rễ của nó sẽ được giải quyết? Cộng đồng quốc tế và ngoại giao cần phải giúp đỡ các quốc gia Trung Đông bị phá vỡ để trả lời những câu hỏi này bằng cách nhấn mạnh vào một số nguyên tắc cơ bản. Song song với ‘luật pháp’ là sự tôn trọng rõ ràng về nhân quyền, đặc biệt là tự do tôn giáo và lương tâm. Về vấn đề này, điều quan trọng là phải nhấn mạnh vào tự do tôn giáo, bao gồm quyền đi theo lương tâm của mình trong các vấn đề tôn giáo. Ở nhiều nước Trung Đông, có những giới hạn về quyền tự do tôn giáo. Trong việc mở rộng tự do tôn giáo, các thành viên của các cộng đồng tôn giáo khác nhau, không phân biệt quy mô tương đối của họ trong tổng thể, sẽ có thể công nhận mình là những người cùng bình đẳng với các đồng bào của họ đóng góp cho lợi ích chung. Kitô hữu và các dân tộc thiểu số khác không muốn là “dân tộc thiểu số được bảo vệ” được dung dưỡng một cách nhân từ. Họ muốn trở thành công dân bình đẳng mà quyền, kể cả quyền tự do tôn giáo, được bảo vệ và đảm bảo thông qua bảo đảm và bảo vệ quyền của mọi công dân. 

Mộtsố phối hợpxây dựng nhà nước thống nhất ở Trung Đông trong việc hợp tác với các cộng đồng dân chúng của các nước có liên quan. Một Nhà nước hoạt động hợp lý hoạt động vì lợi ích chung là điều kiện tiên quyết cuối cùng để bảo vệ các Kitô hữu và các dân tộc thiểu số ở Trung Đông và đảm bảo cho họ một tương lai ở đó. Tuy nhiên, nhiều hơn là yêu cầu. Với chủ đề cuộc họp “Những giải pháp mang tính xây dựng trong thời đại hỗn loạn toàn cầu: Tạo việc làm và sự toàn vẹn của con người trong không gian kỹ thuật số – Khuyến khích sự đoàn kết và phẩm chất của công dân”, tôi muốn nhớ lại một trong những kết luận cuối cùng của cuộc họp cuối về Cuộc khủng hoảng nhân đạo ở Syria và Iraq, được tổ chức dưới sự bảo trợ của Hội đồng Giáo hoàng Cor Unum tháng 9 năm ngoái, liên quan đến nhu cầu cấp bách để thúc đẩy các sáng kiến ​​tạo việc làm trong các cộng đồng Kitô hữu khắp Trung Đông.

Tóm lại, tôi xin nhắc lại lời mời gọi mở đầu tới quý vị để chúng ta cùng xem xét những cách thế có thể can thiệp vào phạm vi hoạt động và ảnh hưởng của chính mình để hỗ trợ và bảo vệ các Kitô hữu và các nhóm tôn giáo khác cần được bảo vệ. 

Xin Cảm ơn quý vị đã quan tâm.

Tịnh Trí Thiên chuyển ngữ

`

Thông tin

Chia sẻ Lời Chúa

Tìm kiếm

Bài giảng- Thánh Lễ

Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp

Facebook

Tin mới