Thứ Tư sau CN5 PS: Cây Nho Thật là Đức Giêsu

Thứ Sáu, 19-05-2017 | 23:35:37

Bạn sẽ làm gì để chứng tỏ bạn là Kitô hữu chân chính?

31d969_3e86c9aa69c746baabfad3092c6f3f50-mv2Trong thời khắc cuối cùng bên nhau, không gian như bị lấp đầy bởi tình thương yêu nồng ấm, nghĩa Thầy trò gắn bó keo sơn, Đức Giêsu diễn tả điều đó không phải chỉ ở trong lãnh vực tình cảm con người, nhưng Người đặt những tình cảm ấy vào trong lãnh vực mặc khải.

Khi bảo mình là Cây Nho Thật và Cha của Người, Thiên Chúa, là người trồng nho, Đức Giêsu giúp các môn đệ đi sâu vào ý nghĩa hình ảnh và ý niệm thuộc di sản tôn giáo của dân Do thái, dân tộc của Chúa.

Các ngôn sứ trong Cựu Ước nhiều lần mô tả Israel như một gốc nho hay vườn nho của Thiên Chúa: “Vườn nho của Đức Chúa, là nhà Israel (Is 5,1-7). “Ta đã trồng ngươi như cây nho tốt” (Gr 2,21). Tác giả Tv bảo việc Thiên Chúa giải thoát dân Người khỏi nô lệ là, “Gốc nho này Chúa bứng từ Ai Cập” (80,8). Cây nho đã trở thành biểu tượng của dân Do thái. Trong Đền Thờ Giêrusalem có đặt cây nho bằng vàng trước Cung Thánh.

Nhưng cây nho là nhà Israel đã trở nên hoang dại, biến chất. Giêrêmia than phiền dân tộc ông đã biến thành “nhưng vườn nho đã sinh ra quả đắng đót (Gr 2,21), nên Thiên Chúa đã phá đổ tường rào, bỏ hoang vườn nho cho dã thú dày xéo (Is 5,3-4).

Dùng hình ảnh cây nho, một hình ảnh quá quen thuộc và rất dễ hiểu để nói về mình, Đức Giêsu tuyên bố Người là cây nho thật, do chính Thiên Chúa trồng vào thế gian này. Cây nho ấy sinh ra các nhành nho, ám chỉ các môn đệ,  những nhành nho phải gắn liền với thân nho, thì mới sinh ra hoa trái, phải chịu cắt tỉa kỹ để sinh nhiều hoa trái hơn, và phải cắt tỉa sạch để tạo nên những mầm mới.

Ở đây Đức Giêsu bảo không cần tỉa sạch, vì các môn đệ đã được sạch, nhờ gắn bó với giáo huấn của Người. Người tha thiết mời gọi họ hãy ở lại trong Người như Người ở lại trong họ, để họ được sống, sống dồi dào và sinh nhiều hoa trái. Họ sẽ chết khô nếu không gắn chặt với Thầy, nhưng Người cũng sẵn sàng chặt bỏ những nhành không sinh hoa trái. Đó là những kẻ nghe không nghe lời Người, không tin vào Người, không gắn bó với Người, hoặc trở nên vô dụng, chẳng sinh ra hoa trái như Người mong đợi. Vì không có Thầy, họ chẳng làm gì được. Đó là điều hợp lý, hợp tình.

Cũng như nhiều lần Đức Giêsu nhấn đến việc các môn đệ phải “ở lại trong lời” (8,31), “ở lại trong tình yêu” (8,31), và trong ánh sáng (x.1Ga 2,10), việc lặp lại nhiều lần câu: “Ở lại trong Thầy, và Thầy ở lại trong anh em,” Đức Giêsu nhấn đến điểm quan trọng của mối tương quan gắn bó bền chặt sống còn ấy.

Nếu luôn kết hợp gắn bó với Đức Giêsu, các môn đệ sẽ làm được những điều Người làm, họ sẽ được như ý nếu cầu xin. Điều đó vừa thúc đẩy họ ở lại và ngày càng tiến sâu vào trong Thầy hơn, vừa không sợ bị khô héo, bị đốt đi, vừa sinh hoa trái tốt lành.

Nhấn mạnh đến việc sinh hoa trái (Ga 15,2.4.5.8.16), Đức Giêsu chứng tỏ cho thấy Người là cây nho thật, Chúa Cha đã trồng ở thế gian này. Đàng khác, vì là cây nho tốt, nuôi dưỡng các nhành của nó, thì các nhành của nó cũng phải khỏe, phải tốt phải sinh ra nhiều hoa trái.

Nếu Đức Giêsu đã chứng tỏ Người là cây nho thật, đúng ý Chúa Cha là sinh ra các nhành, nuôi dưỡng chúng và làm chúng sinh nhiều hoa trái, thì các môn đệ cũng phải chứng tỏ họ là nhành của cây nho thật ấy. Họ phải luôn gắn bó với cây nho, sống nhờ cây nho và nhất là phải sinh ra nhiều hoa trái. Hoa trái minh chứng họ là những nhành hữu ích, xứng đáng là môn đệ của Đức Giêsu, Cây Nho Thật.

Jos Ngô Văn Kha CSsR