Thứ Năm sau Chúa Nhật 3 Phục Sinh: Bánh Trường Sinh là Thịt Tôi

Thứ Tư, 03-05-2017 | 19:47:41

Tuyên bố mình là Bánh Hằng Sống,và Bánh đó chính là Thịt của Người,Đức Giêsu quả quyết không có ai, chẳng có gì có thể đem lại sự sống đời đời cho con người.

imagesĐiểm quan trọng ở đây là các lý do Đức Giêsu đưa ra để chứng minh Người là Bánh Trường sinh. Bánh đó phải từ trời, từ nơi Thiên Chúa mà đến; Bánh đó chỉ dành cho những người tin, nghĩa là những ai được Thiên Chúa dạy dỗ và lôi kéo bằng sự khao khát sự sống đời đời; Ai ăn Bánh đó sẽ không phải chết, hiểu theo nghĩa là được sống lại trong ngày sau hết.

Trong cuộc sống thường ngày, có những vật dụng đem lại lợi ích cho cuộc sống, có những thức ăn giúp duy trì và phát triển đời sống. Cái biết của nhà khoa học thật xa vời với sự hiểu biết của một người bình thường, nhưng cả hai đều có một điểm chung: cái đó đem lại lợi ích cho bản thân, cho đời sống mình.

Lời kêu gọi của Đức Giêsu cũng thế, Tôi là Bánh Trường sinh. Ai ăn Bánh này sẽ được sống muôn đời. Nghĩa là phải vượt qua những cách hiểu theo góc độ của trần gian, để chú ý điến lợi ích thiết thực Người đem đến.

Cần phải có ơn Chúa ban, người ta mới có thể lãnh nhận với sự quy thuận của trí khôn, bằng không sẽ sinh ra chống đối. Ơn Chúa Cha ban là một chuyện, còn người ta có đến được với Đức Giêsu hay không lại là chuyện khác.

Con người bẩm sinh đã là tội nhân. Tội dìm họ trong tội với tất cả sức mạnh chết chóc của nó. Không ai có thể thắng được sức mạnh này, chẳng ai có thể tự mình làm đấng  cứu rỗi cho chính mình được, vì mọi người đều phải chết. Cái chết nói lên sự chiến thắng của tội và sự thất bại thảm hại của con người với sức riêng của nó. Vì thế Đức Giêsu nói rõ, những ai được Chúa Cha “lôi kéo” thì mới đến được với Người.

Lôi kéo cái gì, lôi kéo ai, là phải dùng một sức mạnh lớn hơn trọng lượng của nó, sức cưỡng lại của nó, để lôi về với mình, kéo ra khỏi sự trì trệ của nó. vấn đề là người ta có chấp nhận để Thiên Chúa lôi kéo hay không.

Cùng với ơn Chúa, còn có một sức mạnh lôi kéo khác của Thiên Chúa, là những lời dạy dỗ trong các sách ngôn sứ (x.Is 54,13) , để Lời Chúa soi sáng, chỉ dẫn, giúp người ta hiểu biết, họ có thể tìm đến với Đức Giêsu.

Nếu người ta sẵn sàng tìm đến học hỏi lẽ khôn ngoan, những kinh nghiệm quý giá nơi người khác, để bản thân và đời sống mình được lợi ích, thì Đức Giêsu trong tư cách là Đấng đến từ nơi Chúa Cha, đã thấy Chúa Cha, Người có thể ban cho những ai tìm đến Người và tin vào Người, lợi ích cao trọng nhất, là sự sống đời đời.

Muốn nắm chắc sự sống, cần phải ăn. Ăn để thực hiện cuộc trao đổi chất, từ những thức ta ăn, trở nên sự sống cho chúng ta. Không ăn là mất đi nguồn dinh dưỡng cung cấp chất liệu giúp duy trì sự sống, phát triển sự sống. Mana từ trời được ban xuống cho tổ tiên người Do thái xưa cũng vậy, những Mana không đem lại sự sống đời đời.

Người Do thái đã “chết đói” kế bên Bánh Trường sinh, vì họ mải mê với những câu hỏi, những vấn nạn mình đưa ra và nhất quyết không chịu hiểu theo cách giải thích của Đức Giêsu.

Họ chối bỏ Đức Giêsu vì đã xem xét Ngài bằng các giá trị của loài người, bằng tiêu chuẩn thế gian. Họ chẳng cần biết Thiên Chúa đã muốn gì, dạy gì, mà chỉ quanh quẩn về những điều mình nghĩ gì, muốn gì. Chính những suy nghĩ đó đã trì trệ họ, đã kháng cự lại trước sức mạnh lôi kéo của Thiên Chúa, kéo họ đến với Đức Giêsu và tin vào Người.

Tuyên bố mình là Bánh Hằng Sống, và Bánh đó chính là Thịt của Người, Đức Giêsu quả quyết không có ai, chẳng có gì có thể đem lại sự sống đời đời cho con người.

Jos Ngô Văn Kha CSsR