|
TRUNG QUỐC
MỘT ĐẤT NƯỚC HAI GIÁO HỘI CÔNG GIÁO
Ngọc Loan

Bắc
Kinh:
Sau lễ Phục Sinh, Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI sẽ gởi một lá
thư mục vụ tới Giáo Dân Công Giáo Trung Quốc trong niềm hy
vọng kêu gọi đến sự hòa giải và thống nhất giữa những người
Công Giáo đăng ký với chính quyền và những người không đăng
ký với chính quyền, đó là Giáo Hội yêu nước và Giáo Hội hầm
trú.
Tại
nhiều nơi ở Hoa Lục điều này có lẽ đã gây ngạc nhiên, do nhiều lý do tại nhiều vùng khác nhau.
Có tường trình cho biết một số linh
mục và nữ tu không hề hay biết là có hơn một cộng đồng giáo
hội cũng đang phát triển.
Linh Mục Giuse Xia Quingtian, linh
mục giám học tại Đại Chủng Viện Liêu Ninh ở tỉnh Thẩm Duơng
cho biết rằng: “Chúng tôi chỉ có một giáo hội trong làng
chúng tôi, tất cả mọi người cùng đến một nhà thờ”.
Nữ tu
Pauline Yu Chunjing, Bề Trên Dòng Đức Bà các Linh Hồn Thánh
tại Bắc Kinh nói rằng giáo xứ của nữ tu tại quê Nangon thuộc
tỉnh Hà Bắc thì không có một sự chia rẽ.
“Đối với riêng cá nhân tôi, tôi đã
không biết tại đó có 2 giáo hội trước khi tôi vào Dòng”.
Nữ tu bày tỏ, nữ tu thích những lời
của cố Giám Mục Anthony Lý Đốc An tại thành phố Tây An, ngài
nói rằng Trung Quốc chỉ có một giáo hội, nhưng với “2 khuôn
mặt diễn tả đức tin của chúng ta”.
Khi Hoa Lục bắt đầu cấm không cho
giáo hội hoạt động vào cuối thập niên 1950, họ đã thành lập
Hội Công Giáo Yêu Nước Trung Quốc, mà các thành viên lúc ban
đầu được yêu cầu khước từ sự quan hệ ràng buộc với Tòa Thánh
Vatican. Nhiều người Công Giáo đã tham gia để cho thấy rằng
họ cộng tác gần gũi với chính quyền và làm việc theo sự giới
hạn của nó, thế nhưng vẫn tỏ lòng trung thành với Tòa Thánh.
Còn phần những người Công Giáo từ
chối tham gia tổ chức yêu nước vẫn khẳng định sự trung thành
với Tòa Thánh Vatican và phải chịu đau khổ bị cưỡng bách qua
hàng thập niên. Một số người trong Giáo Hội hầm trú vẫn còn
nghĩ rằng ra đi đăng ký với nhà nước sẽ phản bội hoàn toàn
đến những gì cha ông và cư dân mà họ đã chịu đau khổ, và một
số cũng nghĩ rằng giáo hội được đăng ký vẫn chịu sự kiểm
soát của chính quyền. Những người Công Giáo không đăng ký
vẫn còn viện dẫn đến những văn từ chính thức từ Vatican vào
năm 1988, và theo văn thư đó nói cho họ biết nên tránh tổ
chức yêu nước.
Ngày nay, các giám mục được yêu cầu
đăng ký với chính quyền và tham gia tổ chức yêu nước. Ít
nhất là có một vị giám mục đã nói ngài sẽ đăng ký nhưng
không tham gia tổ chức yêu nước. Hầu như tất cả các vị giám
mục tại Hoa Lục tham gia tổ chức yêu nước đã xin hòa giải
với Tòa Thánh Vatican.
Tại một số nơi ở Trung Quốc hiện nay,
hình ảnh giữa 2 giáo hội yêu nước và hầm trú đã mờ dần.
Ông Jean-Paul Wiest, một nhà xã hội
học và là một học giả tại Đại Học Bắc Kinh nói rằng, sự chia
rẽ giữa hai giáo hội “không còn hiện hữu”. Thế nhưng, ông
Wiest nói “trong một thành phố lớn như thế này, người ta đến
và người ta đi” từ những cộng đoàn khác nhau.
Thí dụ, những chia rẽ giữa người Công
Giáo tại tỉnh Thiểm Tây, thuộc Thành Phố Tây An, sự chia rẽ
không mạnh mẽ như những nơi khác, giống như tại tỉnh Phúc
Kiến thuộc Thành Phố Phúc Châu.
Giáo Phận Liêu Ninh thuộc Thành Phố
Nam Xương chính thức có 120, 000 tín hữu Công Giáo đăng ký,
nhưng tại đây cũng có những người Công Giáo không đăng ký.
Theo nhiều nguồn tài liệu cho biết, bao lâu vị linh mục già
thuộc Giáo Hội hầm trú chưa được Chúa cất về, những người
Công Giáo không đăng ký họ sẽ không đi tham dự Thánh Lễ tại
Nhà Thờ Chánh Tòa Thánh Tâm tại thành phố Thẩm Dương, nhưng
họ vẫn kéo đến tham dự thánh lễ tại một nguyện đường nhỏ do
vị cha già này làm lễ. Cũng có nguồn tin cho biết rằng, đến
ngày Chúa Nhật, một số gia đình cùng nhau đi lễ, nhưng họ
lại chia làm hai, một số đến nguyện đường nhỏ còn những
người khác thi đi tham dự tại nhà thờ Chánh Tòa.
Các Chủng Viện có đăng ký thường được
sự trợ cấp của chính phủ, hẳn nhiên số tiền trợ cấp nhận
được khác biệt nhau, có nơi nhận được nhiều hơn những chỗ
khác. Và các chủng viện cũng tuyển nhận các đại chủng sinh
khác nhau, có nơi chấp nhận các chủng sinh không đăng ký
nhưng chỗ khác thì lại chấp nhận.
Tại Bắc Kinh, nền tảng đức tin thuộc
2 giáo hội giống nhau: “Chúng tôi cùng hiệp thông với giáo
hội hoàn vũ” và “cầu nguyện cho Đức Giáo Hoàng”.
Nguồn tin cũng cho biết “thực sự để
hiểu và sống trong tình huống tại Hoa Lục” và làm việc trong
Giáo Hội “bạn phải biết cách hành xử đối với nhà nước, phải
biết cách ứng xử với người Công Giáo và cuối cùng là phải
biết cách giữ diện mạo của mình”.
Vào năm 2003, Đức Giám Mục Michael
Phù Tiến Sang tại Bắc Kinh được tuyển chọn vào Ủy Ban Thường
Trực trong Quốc Hội Nhân Dân. Vị giám mục không được Tòa
Thánh chấp nhận, nhưng theo nhiều nguồn tin cho biết “trong
tâm trí” ngài đang hiệp thông với Đức Giáo Hoàng. Và người
ta cho biết rằng vị giám mục này là “một người rất tốt” và
cho biết thêm tình thế tại Bắc Kinh rất phức tạp và người ta
làm những gì có thể trong một chính thể.
Với những nguồn tin đó, một vị nữ tu
tại một thành phố khác đã đồng ý và nữ tu nói: “Tôi luôn
luôn nói ‘tôi có thể làm những gì chúng tôi có thể làm
được'. Vâng đúng như thế, chúng tôi bị giới hạn, nhưng chúng
tôi có thể làm rất nhiều điều chúng tôi có thể làm”.
Một vị trong Hội Truyền Giáo Bỉ Quốc,
Cha Jeroom Heyndrickx, là người điều khiển Học Viện Verbiest
tại Đại Học Công Giáo ở Louven tại Bỉ và là một trong những
chuyên gia được chứng nhận cho nền Công Giáo tại Hoa Lục cho
biết, ngài thấy trước được những khó khăn về mục vụ sau khi
Đức Giáo Hoàng Biển Đức công bố lá thư mục vụ gởi cho Giáo
Dân Công Giáo Trung Quốc.
Một câu hỏi khẩn thiết nhất là sự
tham dự chung giữa người đăng ký và người không đăng ký
trong cùng một Bí Tích Thánh Thể.
Nhiều “vị linh mục tại nhiều cộng
đoàn thuộc Giáo Hội hầm trú vẫn giảng dạy rằng người Công
Giáo khi đi tham dự Bí Tích Thánh Thể tại một cộng đoàn có
đăng ký với nhà nước là phạm tội trọng và sẽ sa hỏa ngục”.
Vì các linh mục này vẫn giữ lập trường tới văn thư “8 điều
chỉ thị trên quan hệ với Trung Quốc” đã được ban hành vào
năm 1988 bởi Đức Hồng Y Josef Tomko, lúc đó là Tổng Trưởng
Bộ Truyền Giáo tại Vatican.
“Không một giám chức nào trong giáo
hội dám đi ngược lại với văn kiện này, trong sự quan hệ đó
một số người Công Giáo hầm trú đã đáp ứng một cách tích cực
tới lời kêu gọi được Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II lập đi
lập lại đến sự hòa giải”. Nhiều người kỳ vọng rằng lá thư
mục vụ của Giáo Hoàng Biển Đức tới đây sẽ nói đến những chỉ
thị này (chỉ thị trong văn thư của Bộ Truyền Giáo năm 1988)
và cho nó đi vào dĩ vãng.
Cha Heyndricks cũng thêm rằng một
cách tốt nhất là có thể so sánh Giáo Hội Công Giáo Hoa Lục
với các vị tông đồ.
Thật vậy, “ khi Chúa Giêsu bị bắt, bị
lên án và bị đóng đinh vào thập giá, mỗi vị tông đồ của Ngài
phản ứng một cách khác nhau. Một số tiếp tục tin Ngài trong
tâm hồn. Những người khác nghi ngờ và chắn chắn xấu hổ cho
nên phải bỏ trốn”.
Cha cũng nhắc tới ngày Chúa Thánh
Thần hiện xuống khi các tông đồ và Đức Mẹ Maria cùng cầu
nguyện chờ đợi Chúa Thánh Linh.
“Chỉ có Chúa Thánh Linh có thể thống
nhất các ngài và thêm sức mạnh cho các ngài để vượt qua
nhược điểm của mình. Như thế họ vươn lên trong Ngày Lễ Chúa
Thánh Linh, trở thành cùng một giáo hội duy nhất, giảng dạy
và tràn đầy lòng nhiệt huyết và đức tin. Thánh Phêrô đã thừa
nhận đến yếu kém của mình trong đức tin trong thời gian bị
thử thách (chối Chúa 3 lần), nay trở thành một người lãnh
đạo”.
Linh Mục Robert Schereiter thuộc Dòng
Bửu Huyết trong Hội Thần Học Công Giáo tại Chicago- Hoa Kỳ
bày tỏ rằng điều sâu thẳm nhất đến sự hiểu biết của người
tín hữu Kitô về sự hòa giải nằm trong 2 điều quan trọng
này:” sự hòa giải là hành động của Thiên Chúa trong đời sống
chúng ta, nó không phải là một cái gì do chính chúng ta làm
chủ; và cái thứ hai là sự hoà giải mang tất cả mọi nhóm tiến
đến một chỗ mới”.
Trong văn thư vào ngày 28/3 nhận định
trước những gì mà Đức Giáo Hoàng Biển Đức sẽ gởi đi lá thư
mục vụ cho Giáo Dân tại Hoa Lục, cha Schereiter viết: “Thiên
Chúa sẽ dẫn dắt Giáo Hội Công Giáo hầm trú và Giáo Hội công
khai đăng ký không thể được quyết định bởi cả hai bên. Họ
phải cởi mở đến hành động của Chúa phục sinh. Con đường đó
sẽ là một mà nó không thể quên đi sự đau khổ trong quá khứ,
nhưng sẽ làm cả hai phía tiến đến một sự tạo dựng mới. Tình
yêu thẳm sâu của Giáo Hội và lòng trung thành với Đức Thánh
Cha mà tất cả người Công Giáo tại Trung Quốc ấp ủ một cách
thân yêu sẽ mang họ đến một chỗ mà niềm tin và niềm hy vọng
của ho nơi Thiên Chúa, sẽ nói với họ như thế nào qua lời của
Đức Thánh Cha”.
Xem tiếp :
Trung Quốc - những áp lực đè nặng trên thế hệ các vị lãnh
đạo Công Giáo trẻ
|