|
TÁI TẠO DA THÀNH TẾ BÀO GỐC
Lm Trần Mạnh Hùng, CSsR
L.J. Goody Bioethics Centre phtran-ljgbc@iinet.net.au
Các khoa học gia người Mỹ và Nhật đã khám phá ra kỹ thuật mới
có thể biến tế bào da thành tế bào gốc. Tin độc đáo này đã
được báo chí trên toàn thế giới và truyền thống đại chúng
cho đăng tải và loan đi hôm thứ Tư, ngày 21 tháng 11 vừa
qua, sau khi Dr Shinya Yamanaka, thuộc Đại học Kyoto - Nhật
Bổn, và cộng sự viên cho phổ biến phát minh mới nhất của họ
về lãnh vực tế bào gốc trên tạp chí Cell Journal (xem
Takahashi et al., “Induction of Pluripotent Stem Cells from
Adult Human Fibroblasts by Defined Factors,” Cell
(2007), DOI 10.1016/j.cell.2007.11.019). Đồng thời Dr. James
Thomson và Junying Yu, thuộc Đại học Wisconsin – Madison,
Hoa Kỳ cũng đã tường thuật kết qủa và thành công của họ
trong việc tái tạo tế bào da thành tế bào gốc trên tạp chí
Science Journal (xem Yu et al., “Induced Pluripotent Stem
Cell Lines Derived from Human Somatic Cells,” Science
20 November 2007: 1151526v1
DOI: 10.1126/science.1151526). Phải nói đây là một khám phá
mới, vô cùng lý thú và gây chấn động trên toàn thế giới, đặc
biệt trong giới y khoa.
Hai nhóm nghiên cứu gia đã miêu tả sự thành công chính là họ
đã có thể biến tế bào da người (human skin cells) thành tế
bào gốc tương tự như tế bào gốc phôi (embryonic stem cells),
mà không cần sử dụng đến hoặc hủy đi phôi người (human
embryos). Đây là vấn đề nan giải, dễ gây búc xúc và tranh
luận trong suốt hơn một thập niên vừa qua.
KHÁM PHÁ MỚI
Các nhà khoa học cho biết, với phương pháp mới mà họ vừa
khám phá, thì việc biến tế bào da thành tế bào gốc tương đối
đơn giản và ít tốn kém hơn, so với kỹ thuật chuyển nhân mà
khoa học gia, Ian Wilmut, đã sử dụng để có thể tạo nên cừu
Dolly (1996). Điều mà họ thực hiện là chỉ cần cấy 4 gien
(gien: đơn vị trong nhiễm sắc thể kiểm soát sự di truyền)
vào tế bào da. Các gien này sẽ tái cấu trúc các nhiễm sắc
thể trong tế bào da, biến tế bào da thành tế bào gốc là tế
bào có khả năng phát triển vô tận và sinh sản ra các tế bào
khác nhau, khoảng 220 loại trong cơ thể con người, nó có thể
là tế bào tim, tế bào gan, tế bào thần kinh, tế bào máu hoặc
xương.


Cho đến nay, phần đông các khoa học gia vẫn nghĩ rằng: cách
thức duy nhất mà họ có thể tạo ra tế bào gốc dễ dàng, hầu có
thể sử dụng cho phương pháp trị liệu y khoa, là tạo nên các
phôi rồi sau đó thâu hoạch các tế bào gốc - trong vòng 1
tuần lễ - sau khi phôi đã được hình thành. Như vậy phôi sẽ
bị hủy diệt trong tiến trình.
VIỆC BIẾN TẾ BÀO DA THÀNH TẾ BÀO
GỐC LÀ KHẢ THỂ
Gần đây, hai nhóm khoa học gia Nhật và Mỹ đã cho thấy việc
sử dụng tế bào da để tạo thành tế bào gốc là khả thể. Cách
đây một năm, Dr. Yamanaka tường trình là ông đã thành công
trong việc cấy 4 gien vào tế bào của chuột và biến chúng
thành tế bào gốc phôi của chuột (mouse embryonic stem
cells). Ông ta cũng chứng minh cho thấy, qua các cuộc thử
nghiệm, là các tế bào gốc này có thể trở thành bất cứ loại
tế bào nào của chuột. Ông cũng đã dùng tế bào gốc, thuộc
dạng tế bào gốc toàn năng (totipotent stem cells) để tạo nên
các chuột con khác. (Qúy đọc giả nào muốn biết thêm chi tiết
về sự khác biệt giữa tế bào gốc toàn năng và tế bào gốc đa
năng, xin xem bài viết của Trần Mạnh Hùng, The Basics
About Stem Cells –
http://vietcatholic.net/News/Html/44805.htm)
Sau khi đã kiểm chứng kết qủa và xác minh được sự thành công
của mình, qua việc thí nghiệm với loài chuột. Dr. Yamanaka
bắt tay vào việc thử nghiệm với tế bào da người, sử dụng
cùng một phương pháp và kỹ thuật. Ông ta nghĩ rằng: ít nhất
cũng phải tốn mất vài năm, hầu có thể tìm ra đúng loại gien
và môi trường thích hợp nhằm đẩy mạnh công cuộc nghiên cứu
đôí với việc sử dụng tế bào da người. Tuy nhiên, ông ta thố
lộ cho biết, vì muốn đem lại kết qủa sớm nhất, bởi lẽ hiện
nay đang có sự chạy đua và cạnh tranh từ các khoa học gia
trên thế giới, xem ai là người đầu tiên có thể phát minh ra
kỹ thuật mới này, lẽ đó, ông đã phải làm việc từ 12-14 tiếng
đồng hồ mỗi ngày trong phòng thí nghiệm. Nhờ đó, mà chỉ
trong vòng đôi ba tháng ông đã thành công.
Từ lúc chú cừu Dolly chào đời, vào năm 1996, các khoa học
gia đã tiên đoán là tế bào trưởng thành có thể, trên lý
thuyết, biến thành tế bào gốc. Nhưng vào thời điểm đó, họ
chưa biết cách làm thế nào, ngoại trừ áp dụng phương pháp
nhân bản vô tính bằng kỹ thuật chuyển nhân, là kỹ thuật mà
Ian Wilmut và Keith Campbell đã sử dụng để tạo nên cừu Dolly
(Xem Trần Mạnh Hùng, Đạo Đức Sinh Học và NhữngThách Đố
Hiện Nay. Hà Nội: Nhà xuất bản Tôn Giáo, 2003, trang
33-42).
Với kỹ thuật chuyển nhân, các nghiên cứu gia tách nhân
(nucleus) của tế bào trưởng thành – tỷ dụ tế bào da – rồi
đặt vào tế bào trứng, chưa có thụ tinh, mà nhân của nó đã
được lấy đi. Tế bào trứng sau khi đã được tiếp thu nhân mới
sẽ tự động phát triển như tiến trình bình thường, giống như
khi trứng được thụ tinh. Chỉ vài ngày sau, người ta sẽ nhìn
thấy phôi bào (blastocyst) xuất hiện, trong đó có chứa các
tế bào gốc. Đặc điểm của kỹ thuật này là các tế bào gốc sẽ
có chất liệu giống hệt như nhau về mặt di truyền (same DNA).
Lẽ đó mà các khoa học gia hy vọng khi cấy chúng trở lại cho
bệnh nhân sẽ tránh được việc các tế bào này bị cơ thể hoặc
hệ thống miễn nhiễm loại bỏ vì không cùng một gien như nhau.

Sau khi đã thành công trong việc tạo nên phôi mới bằng kỹ
thuật chuyển nhân. Các khoa học gia muốn tiến thêm một bước
nữa, bằng cách đặt vấn đề: Làm thế nào mà tế bào trứng có
thể tái lập chất liệu di truyền, sau khi đã nhận được nhân
mới, từ tế bào hiến tặng? Phải chăng ta có thể biến đổi tế
bào trưởng thành mà không cần dùng đến tế bào trứng?
Chính điều này, đã thúc đẩy Dr. Yamanaka và Dr. Thomson ra
sức nghiên cứu, hầu có thể tìm ra loại gien nào đã được sử
dụng trong tế bào gốc phôi mà đã không có sử dụng trong tế
bào trưởng thành, để xem coi những loại gien như vậy có thể
sử dụng nhằm biến đổi tế bào trưởng thành ra tế bào gốc. Dr.
Yamanaka thử nghiệm bằng cách thí nghiệm trên loài chuột,
riêng Dr. Thomson thì sử dụng tế bào da người (lấy từ trán)
để thí nghiệm.
Cả hai nhóm đã tìm được khoảng hơn 1,000 gien có tiềm năng
thích hợp, tuy nhiên với một số lượng gien như thế thì rất
khó để xác định chính xác loại gien nào thực sự đóng vài trò
chủ yếu. Lẽ đó, họ tiếp tục tiến trình loại bỏ và chỉ chừa
lại khoảng hơn 20 loại gien mà họ nghĩ rằng: đây là thứ gien
chính yếu. Sau đó, họ lại đặt câu hỏi: làm sao để có thể
biến tế bào da thành tế bào gốc. Cuối cùng họ đã tìm ra được
4 loại gien chính yếu, hầu có thể cấy vào tế bào da để có
thể biến thành tế bào gốc. Các gien này dù có chức năng
tương tự như nhau, chúng đều được xem như là các gien điều
chỉnh chính, với vai trò dùng để tắt hoặc mở các gien khác.
CẢN TRỞ VỀ LUÂN LÝ CÓ THỂ VƯỢT QUA
Với khám phá hiện đại này, các khoa học gia có thể loại trừ
vấn nạn về luân lý, vì họ không cần sử dụng phôi người hoặc
tạo nên các phôi ấy bằng phương pháp nhân bản vô tính, qua
kỹ thuật chuyển nhân. Cũng như họ không cần đòi hỏi phụ nữ
phải hiến noãn (trứng), để sử dụng cho việc cloning, nhưng
họ vẫn có thể tạo nên tế bào gốc, có chất liệu di truyền
giống hệt với người hiến tặng. Các tế bào gốc này, khi được
sử dụng để thay thế các mô cho các bệnh nhân, theo như các
khoa học gia tiên liệu, sẽ không bị hệ thống miễn nhiễm từ
chối. Quan trọng hơn nữa, theo các nhà khoa học cho biết,
các tế bào có chung một chất liệu di truyền, được tạo thành
từ bệnh nhân, sẽ giúp họ nghiên cứu và học hỏi thêm trong
phòng thí nghiệm về các bệnh nan y, tỷ dụ như bệnh mất trí
nhớ.
Đối với kỹ thuật mới hiện nay, việc sử dụng phương pháp nhân
bản vô tính nhằm nghiên cứu về tế bào gốc, cụ thể như việc
tạo các phôi người, hầu thâu hoạch tế bào gốc, thiết tưởng
sẽ không cần thiết nữa. Vì lý do đó mà khoa học gia, Ian
Wilmut, được xem như là cha đẻ của kỹ thuật chuyển nhân
(nuclear transfer technique) và cũng là người đã tạo nên chú
cừu Dolly (1996), trong bài viết đăng trên nhật báo - The
Telegraph – phát hành tại Anh Quốc, ngày 16.11.2007 đã công
khai tuyên bố là ông từ bỏ phương pháp nhân bản vô tính do
chính ông ta đã tiên phong hầu tạo nên cừu Dolly (1)
Chú thích
(1) Xem Roger Highfield, “Dolly Creator Prof. Ian Wilmut
Shuns Cloning.” The Telegraph U.K, 16 November 2007. |