Một thần học chính trị của tình yêu

Thứ Ba, 03-08-2021 | 20:29:30

Thông Điệp Fratelli Tutti của Đức Giáo Hoàng Francis rất cụ thể về mặt chính trị. Đối với châu Âu, nó đại diện cho một thách thức khó chịu và đau đớn. Tuy nhiên, nó không phải là một tuyên ngôn chính trị, nhưng phát triển các lựa chọn chính trị của nó trên cơ sở thần học chính trị về tình yêu. (Người dịch)

***

Linh mục Dòng Tên và là nhà báo Bernd Hagenkord viết: “Quá nhiều chính trị là rất hiếm”. Trên thực tế, trong thông điệp fratelli Tutti gần đây của mình, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đưa ra nhiều yêu cầu chính trị rất cụ thể. Những phản ứng chia rẽ đúng như dự đoán kích hoạt trong Giáo Hội và xã hội Áo quốc. Thật thế, chẳng hạn, Đức Hồng Y Christoph Schönborn nhấn mạnh sự đổi mới của “học thuyết cách mạng của một gia đình nhân loại” thông qua Thông Điệp. Chủ tịch Caritas Michael Landau nói về một “văn bản mạnh mẽ, ấn tượng”, “đặt ngón tay sâu vào vết thương của xã hội chúng ta” và chỉ ra “làm thế nào một bắt đầu lại có thể thành công về xã hội, chính trị và kinh tế sau cuộc khủng hoảng viruscorona.

Mặt khác, những người khác đụng chạm vào “thái độ cực đoan phê bình toàn cầu hóa và chống kinh tế thị trường” của Đức Giáo Hoàng hoặc mô tả Thông Điệp là một “lời kêu gọi đối với người làm việc tốt phổ quát” uốn lượn theo cùng một mô típ với “cuốn tiểu thuyết Mỹ Latinh.” Bây giờ, người ta có thể tranh luận nguyên nhân của giọng điệu luận chiến rõ ràng của một vài bình luận. Tại sao giấc mơ của Đức Giáo Hoàng đương kim, yêu người cũng có thể thay đổi chính trị, thậm chí không tốn một nụ cười mệt mỏi?

Tuy nhiên, thú vị hơn là câu hỏi, liệu những lời phê bình như vậy có thực hiện công lý cho văn bản và mối quan tâm của Thông Điệp hay không. Trên thực tế, các yêu cầu chính trị của Đức Giáo Hoàng Phanxicô dựa trên tính phổ quát của yêu người và sự hiểu biết của Người về tình huynh đệ phổ quát và tình bạn xã hội. Và thực sự, người ta không thể trực tiếp rút ra các yêu cầu đạo đức xã hội hoặc chính trị từ một yêu cầu đạo đức cá nhân cho yêu người. Nhưng Đức Giáo Hoàng Phanxicô có làm điều đó không? Làm thế nào để Người biện minh cho mối tương quan lẫn nhau này?

Fratelli tutti – một tuyên ngôn chính trị?

Thoạt nhìn, Thông Điệp Fratelli tutti thực sự có thể là một tuyên ngôn chính trị dựa trên đạo đức xã hội. Wolfgang Palaver đã trình bày một phân tích tuyệt vời về tính chất lịch sử xã hội của Thông Điệp bằng cách trình bày sự hiểu biết khác biệt của nó về tình huynh đệ phổ quát, dựa trên mối liên hệ giữa toàn cầu và địa phương (FT 142).

Nhưng Thông Điệp đi sâu hơn nhiều. Nó phản ánh mối tương quan giữa tình yêu và chính trị trên cơ sở tâm linh của tình yêu thần linh và tình yêu con người, mà nhất thiết phải dẫn đến can dự chính trị.

Mối tương quan giữa tình yêu và chính trị cũng được nhà thần học Tin Lành Ulrich Kortner nhận thấy. Tuy nhiên, ông có thể nhận được rất ít từ mối quan tâm của Đức Giáo Hoàng, “tất cả những người có thiện chí, bất kể tôn giáo hay tín ngưỡng” nên mở ra cho mình “tình yêu và hòa bình phổ quát”. Câu nói của Đức Giáo Hoàng “Ngay cả trong chính trị cũng có chỗ để yêu với sự dịu dàng” (FT 194) bị ông coi là “Vô vị tôn giáo”. Do đó, ông mỉa mai niềm tin của Đức Giáo Hoàng, rằng “tình yêu chính trị” hoặc “từ thiện chính trị” không phải là một điều không tưởng, mà là liên kết “phần trung tâm của chính trị”, với các ban nhạc Beatles và John Lennon (“Tất cả những gì bạn cần là tình yêu!”). Tình yêu và sự dịu dàng – hình thức tình yêu “trở nên gần gũi và cụ thể” (FT 194) – đối với ông không có cơ sở cho chính trị.

Mức độ vỡ mộng và cam chịu nào khi đối mặt với những trải nghiệm thực với chính trị có thể nhận biết được ở đây? Những lời chỉ trích như vậy đã thích nghi hoặc chấp nhận sự hiểu biết thế tục về chính trị ở mức độ nào – một sự hiểu biết chỉ có thể nhận biết trong chính trị cuộc đấu tranh cho quyền lực và tài nguyên cũng như xác quyết lợi ích cụ thể?

Đức Giáo Hoàng Phanxicô cũng chỉ trích sự hiểu biết phổ biến hiện nay về chính trị: “Chính trị không được phục tùng kinh tế, và nó không được tuân theo các mệnh lệnh và mô hình định hướng hiệu quả của công nghệ.” (FT 177). Tuy nhiên, đồng thời, trên cơ sở nhân chủng học Kitô giáo và tâm linh của tình yêu, Người thiết kế một giải pháp thay thế – một loại “thần học chính trị của tình yêu”.

Xét theo tình trạng thực của chính trị toàn cầu và quốc gia, một dự án như vậy có vẻ thật ngây thơ và xa lạ với thế giới. Nhưng thuộc về cốt lõi của sự mặc khải trong Kinh Thánh và thần học Kitô giáo. Các tác phẩm của nhà thần học Tin Lành Dorothee Sölle (“Thần bí và phản kháng “) hoặc nhà đạo đức xã hội Công Giáo Clemens Sedmak (“Sức mạnh chính trị của tình yêu”) và tương tự nên được gợi lại ở đây. Tất nhiên, niềm tin, tình yêu và lòng thương xót của Đức Chúa Trời có thể biến đổi và thay đổi toàn bộ sáng tạo – và do đó cũng là không gian sống của chính trị – (x. Rom 8), phần lớn đã trở thành nạn nhân của sự quên lãng trong Kitô giáo châu Âu.

Phê bình

Phần lớn những lời chỉ trích Fratelli Tutti là có cơ sở. Do đó, tôi nhận thấy, thần học chính trị về tình yêu không được trình bày một cách có hệ thống và thần học đạt đến mức như các nhà thần học nói tiếng Đức mong muốn. Các phân tích có thể hợp lý hơn về mặt xã hội học và phức tạp hơn về đạo đức xã hội. Mối liên hệ giữa đạo đức cá nhân và đạo đức xã hội chưa được phản ánh đầy đủ. Thông Điệp cũng bị sự thống trị của việc mô tả các kịch bản đe dọa và bỏ lại phần lớn sự phong phú của các động lực khá hy vọng không được đề cập. Do đó, hy vọng mà Đức Giáo Hoàng Phanxicô mời gọi vẫn còn khá mơ hồ. Cuối cùng, tính cách biên soạn của Thông Điệp suy yếu trong:

– Việc biên soạn các đoạn văn bản và trích dẫn từ những người tiền nhiệm của Đức Giáo Hoàng, từ các hội đồng giám mục và những tuyên bố của riêng của Người cũng như các nhà thần học và triết gia chẳng hạn như Karl Rahner, Paul Ricoeur, Gabriel Marcel và nhiều người khác.

– Sự nghiêm khắc phân tích văn bản.

Nhưng văn bản này cũng không phải là một chuyên luận khoa học. Thay vào đó, nó hít thở tính cách đối thoại của Đức Giáo Hoàng hiện tại, trong đó phản ánh cuộc đối thoại bên trong và bên ngoài của Giáo Hội. Chúng nhằm mục đích khuyến khích sự suy tư và suy nghĩ xa hơn (FT 6) về mối quan hệ giữa tình yêu và chính trị.

Do đó, khi giải thích văn bản, người ta có thể quyết định nên bắt đầu với những điểm yếu hay điểm mạnh của văn bản này, và cố gắng khám phá những mối quan tâm của nó để sau đó suy nghĩ chúng xa hơn nữa một cách phân biệt và phản biện.

Nhân học thần học

Một trong những mối quan tâm này là câu hỏi về cấp độ chính trị vĩ mô có liên quan như thế nào đến cấp độ cùng sống chung của mọi người trong tình huynh đệ và tình bạn xã hội. Đối với Đức Giáo Hoàng Phanxicô, điều sau chỉ đứng hàng thứ hai của những giới răn đạo đức. Điều đầu tạo nên bản chất của con người. Con người không chỉ là một cá nhân “có” mối quan hệ, mà còn sống một cách cấu thành từ các mối quan hệ và cộng đồng giữa các cá nhân. Con người “là” mối quan hệ và cộng đồng. Đức Giáo Hoàng Phanxicô coi điều này cơ bản bị đe dọa: bởi chủ nghĩa cá nhân cực đoan, bởi chủ nghĩa duy vật phổ biến trên toàn cầu, và cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng bởi những dị tật hiện tại của một nền kinh tế thị trường không biên giới và sự mất mát tính ưu việt của chính trị.

Do đó, tình huynh đệ và tình bạn xã hội là những yêu cầu đạo đức vì chúng thiết lập trên bản chất con người. Do đó, các mối quan hệ giữa các cá nhân và cộng đồng không được “thêm vào” chỉ thông qua các quyết định ý chí cá nhân hoặc quyết định đạo đức, mà còn xác định sự hiện hữu của chúng. Con người là một sinh vật tương quan, được hình thành do mối tương quan và cộng đồng và phụ thuộc vào chúng. Mọi người được kết nối với nhau, cho dù họ có thích hay không. Nếu cộng đồng bị tổn hại, cá nhân cũng phải chịu đựng. Cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng, đối với Đức Giáo Hoàng, mối tương quan với “người khác” hoặc “người lạ” là không thể thiếu để trở thành con người.

Để hiểu được sự cay đắng của những tuyên bố này, phải được xem xét, Đức Giáo Hoàng đến từ Mỹ Latinh. Ở đó, hậu quả hiện tại của một nền kinh tế toàn cầu hóa một chiều, hướng tới sự thống trị của cạnh tranh và lợi nhuận, đã xé nát và phá hủy các gia đình, cộng đồng và nền văn hóa phát triển của con người trong nhiều thập kỷ. Do đó, Fratelli tutti cũng phải được đọc từ quan điểm của người dân miền Nam bán cầu – và không chỉ trên cơ sở lợi ích bản thân của châu Âu. Các môn thần học của các khu vực này cũng cho thấy cách ấn tượng, chủ nghĩa hậu thực dân văn hóa và kinh tế của thế giới văn minh phương Tây gây thiệt hại cho cuộc sống của con người và các mối quan hệ xã hội nhiều như thế nào.

Nhưng không chỉ ở Nam bán cầu, sự xói mòn nhân tính có thể được nhìn thấy. Mối đe dọa đối với sự gắn kết xã hội và cùng chung sống dân chủ do chủ nghĩa dân tộc, chủ nghĩa dân túy, phân biệt chủng tộc và bài ngoại cũng như áp lực cạnh tranh và thành tích kinh tế ngày càng tăng khiến cuộc sống chung ở châu Âu trở nên khó khăn hơn. Sự gia tăng các bệnh tâm thần như kiệt sức và trầm cảm, mức độ cô đơn và khủng hoảng cảm quan cũng như số lượng người nghèo ngày càng tăng và có nguy cơ nghèo đói làm chứng điều này – cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng là do tác động kinh tế của đại dịch corona.

Yêu người về thể chất và tình cảm

Đức Giáo Hoàng Phanxicô hiện đang đặt hy vọng của mình vào từ thiện. Nhưng điều này thì “nhiều hơn một loạt các hành động từ thiện” (FT 94):

“Vì vậy, tình yêu có nghĩa là nhiều hơn một loạt các hành động từ thiện. Những hành động xuất phát từ một sự thống nhất ngày càng hướng về người khác và coi người ấy có giá trị, xứng đáng, dễ mến và đẹp đẽ vượt ra ngoài vẻ ngoài thể chất hoặc đạo đức của người ấy. Tình yêu dành cho người khác, vì bản chất của họ, thúc giục chúng ta muốn điều tốt nhất cho cuộc sống của họ. Chỉ khi chúng ta phát triển loại tương quan lẫn nhau này, thì mới có thể đạt được sự gắn kết xã hội không loại trừ ai, và tình huynh đệ mở ra cho tất cả mọi người”. (FT 94)

Một mặt, Đức Giáo Hoàng nhấn mạnh chiều kích thể lý của tình yêu này:

“Phải có cử chỉ thể chất, nét mặt, những khoảnh khắc im lặng, ngôn ngữ cơ thể và thậm chí là mùi, bàn tay run rẩy, đỏ mặt và đổ mồ hôi, bởi vì tất cả những điều này nói lên và là một phần của giao tiếp con người.” (FT 43)

Mặt khác, Người đề cập đến đặc tính trải nghiệm tình cảm của tình yêu này:

“Thánh Thomas Aquinas đã cố gắng làm sáng tỏ bao gồm kinh nghiệm về tình yêu trong đó, điều mà Thiên Chúa làm cho có thể thực hiện được với ân sủng của Ngài. Người giải thích đó là một chuyển động quan tâm đến người khác, trong chừng mực nào đó coi như khi người yêu nhìn người yêu “như là đồng nhất với chính mình”. Sự quan tâm tình cảm được trao cho những người khác dẫn đến một định hướng bên trong tìm kiếm hạnh phúc cho họ vô điều kiện. Tất cả những điều này bắt đầu với một lòng nhân từ, với một lòng biết ơn, nghĩa là, cuối cùng với những gì ẩn tàng đằng sau từ ՚yêu người՚: Người được yêu ՚đắt giá՚ đối với tôi, nghĩa là tôi coi người ấy rất có giá trị. Và từ tình yêu, vì bạn quý trọng một người cụ thể, tất cả những điều tốt đẹp mà bạn mang lại cho người ấy sẽ đến” (FT 93).

Có lẽ sự nhấn mạnh vào các chiều kích cụ thể này lại phản ánh văn hóa phía Nam, mối tương quan với nhau “ấm áp hơn”, điều này có thể khá xa lạ và không quen với nhiều người ở châu Âu. Trong mọi trường hợp, nó là trung tâm của sự hiểu biết của Giáo hoàng về tình yêu và cũng có thể giải thích ở dụ ngôn Người Samari Nhân Lành là điểm tham khảo Kinh Thánh trung tâm. Đối với Dụ Ngôn này, rõ ràng là điểm khởi đầu của bất kỳ quyết định nào, bao gồm cả hành động chính trị, là một quyết định cá nhân sâu sắc: “Mỗi ngày chúng ta phải đối mặt với sự lựa chọn là người Samari Nhân Hậu hoặc những người qua đường thờ ơ đi qua ở một khoảng xa.” (FT 69) Vì thế đây là lý do tại sao Dụ Ngôn này không phải là về việc xác định khách quan người lân cận, mà là về việc quyết định chính mình trở thành người lân cận: “Chúa Giêsu người Do Thái (…) không gọi chúng ta để hỏi những người lân cận với chúng ta là ai, mà là chính chúng ta tiếp cận, để trở thành chính là người lân cận. (FT 80) Cách giải thích này cũng tương ứng với bản văn gốc tiếng Hy Lạp và đưa ra câu trả lời cho câu hỏi ai là người lân cận trong trách nhiệm cá nhân. Rồi thì, gốc từ tiếng Do thái cũng như Hy Lạp của khái niệm lòng thương xót (vần điệu: tử cung, dạ mẹ hoặc splanchnizo (nội tạng): ruột) gợi lên ý nghĩa khá thể chất của tình yêu, là bằng chứng thêm về nguồn gốc Kinh Thánh của sự hiểu biết của Đức Giáo Hoàng về tình yêu. Tình yêu tự thể hiện cách thể chất.

Nguồn gốc thiêng liêng của tình yêu

Vì vậy, tình yêu trước hết là một trải nghiệm thể chất, cảm xúc. Đối với Đức Giáo Hoàng Phanxicô, theo truyền thống tốt đẹp của Kinh Thánh, nó có nguồn gốc thiêng liêng và nguồn gốc của ơn gọi con người và khả năng yêu thương.

“Con người có thể phát triển một số quan niệm nhất định, diễn tả các giá trị đạo đức: dũng cảm, tiết độ, siêng năng và các đức tính khác. Nhưng để hướng dẫn đúng đắn các biểu hiện thực tiễn của các đức tính đạo đức khác nhau, thì cũng xem xét, mức độ mà chúng kích hoạt một động lực cởi mở và hiệp nhất với người khác. Một động lực như vậy là lòng bác ái mà Thiên Chúa đổ vào con người.” (FT 91).

Điều này đặt chúng ta vào trung tâm của hiện tượng học thần học tình yêu của Đức Giáo Hoàng Phanxicô. Chiều kích tâm linh, gần như huyền bí của tình yêu xuất hiện. Loại tình yêu này tác động ra bên ngoài và nhắm vào sự hợp nhất. Đó là nguồn của yêu thương, sau đó cũng trở thành yêu thương cụ thể và được thúc đẩy hướng tới phổ quát hóa. Chính tình yêu thiêng liêng có thể thâm nhập, mở rộng và hơn thế mời gọi và trao quyền cho khả năng hạn chế của con người đối với tình yêu, để yêu ngay cả những người “xa xôi” và ” lạ lẫm” nhất. Chính tình yêu thương của Thiên Chúa, tạo khả năng, chúng ta nhận ra trong mỗi người khác một người anh em, một người chị em. Nó bắc cầu với lòng trắc ẩn đối với mọi thụ tạo và do đó nhạy cảm với sự đau khổ của cá nhân và nhân loại.

Do đó, Đức Giáo Hoàng Phanxicô nghĩ về lòng bác ái từ sự hiệp nhất tình yêu thương của Thiên Chúa và con người, như Karl Rahner mô tả một cách ấn tượng. Thật vậy, theo đức tin Kitô, ơn gọi và khả năng yêu người của con người dựa trên sự tham gia của con người vào tình yêu của Đức Chúa Trời mà Người muốn ban cho con người. Chỉ có tình yêu như vậy mới có thể mở rộng khả năng hạn chế của con người đối với tình yêu và không làm cho mệnh lệnh đạo đức của lòng bác ái phổ quát trở thành một sự đòi hỏi quá cao về đạo đức. Và nó có sẵn cho tất cả mọi người, bất kể niềm tin hoặc tín ngưỡng khác biệt của họ. Có lẽ đây là lý do tại sao “những người coi mình không tin đôi khi có thể làm tròn ý muốn của Đức Chúa Trời tốt hơn những người tin.” (FT 74).

Nguồn gốc hành động chính trị

Với nền tảng của hành động chính trị nhờ ân sủng và khả năng yêu người của Thiên Chúa, giờ đây, Đức Thánh Cha Phanxicô thực sự đã trình bày một cách hiểu khác về chính trị cách thực dụng và nông cạn trước đó, nó bắt nguồn từ (ít nhất) bốn điều kiện tiên quyết:

  1. a) Trong một nhân chủng học Kitô, hiểu tất cả mọi người là những hữu thể siêu việt, vì tình yêu của Đức Chúa Trời, được kêu gọi vào tình bạn xã hội và tình huynh đệ, có khả năng và do đó cũng chịu trách nhiệm
  2. b) Trong sự nhạy cảm liên kết với nó, là tình bạn xã hội và tình huynh đệ bị đe dọa và gây thiệt hại bởi nhiều tệ nạn của thế giới hiện nay, cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng bởi một nền kinh tế trật khớp và chính trị công nghệ
  3. c) Trong nhận thức về sự đau khổ đặc biệt là của những người, phải chịu đựng nhiều nhất từ những mối quan hệ chính trị và kinh tế này: người nghèo, người bị loại trừ, nô lệ mới, nạn nhân của chiến tranh và bạo lực, người di cư – “Sản phẩm bị lỗi của thế giới” (FT 18-21), như Đức Giáo Hoàng Phanxicô đặt tên bằng những lời cứng rắn
  4. d) Tin vào tình yêu của Đức Chúa Trời, Đấng muốn chữa lành toàn bộ sáng tạo và tạo khả năng cho tất cả mọi người, tham gia vào quá trình này.

Từ quan điểm của Đức Giáo Hoàng, sự hiểu biết về tình yêu thần linh và con người nhất thiết phải dẫn vào không gian của chính trị và kinh tế. Từ quan điểm này, nỗ lực chính trị của Giáo Hội không phải là mục đích tự thân và không phục vụ việc mua lại quyền lực. Do đó, Đức Giáo Hoàng cũng tôn trọng quyền tự trị của chính trị (FT 276). Nhưng động lực của tình yêu dẫn đến, không gian chính trị dành cho các tín hữu thể hiện một lĩnh vực đặc biệt khác với đức tin, nhưng không hề bị cô lập với phần còn lại của đời sống đức tin. Chính trị không cứu chuộc được, nhưng nó trở nên cần thiết với cái nhìn về sự đau khổ của con người.

Giấc mơ Kinh Thánh

Vì vậy những người nữ và những người nam Kitô giáo, chỉ đáp ứng giấc mơ của Đức Giáo Hoàng với sự phòng thủ, mỉa mai hoặc khinh miệt, phải tự hỏi, họ cảm thấy thế nào về việc tin vào tình yêu của Đức Chúa Trời, theo bằng chứng Kinh Thánh, để có thể thay đổi một cái gì đó ở đây và bây giờ – không để ý tới điều trong chi tiết phân tích những lời chỉ trích hoàn toàn chính đáng. Giấc mơ về một thế giới với tình huynh đệ và tình bạn xã hội là một giấc mơ Kinh Thánh nguyên thủy: Một lời hứa Kinh Thánh không chỉ áp dụng cho cá nhân và gia đình của anh ta và bạn bè, mà còn áp dụng cho toàn bộ sáng tạo.

Tất nhiên, giấc mơ này không làm giảm bớt câu hỏi làm thế nào người ta có thể biến nó thành chính trị thực. Ở đây vẫn còn nhiều công việc trí óc, bàn luận và xung đột. Chăm sóc mục vụ cũng phải cống hiến mạnh mẽ hơn cho việc đào sâu tâm linh của đạo đức Kitô giáo trong tương lai, vì khả năng cho một tình yêu phổ quát chắc chắn không phải là bẩm sinh. Nó cũng đòi hỏi đào tạo và giáo dục, như nhà đạo đức chính trị Martha Nussbaum thể hiện trong cuốn sách “Cảm xúc chính trị: Tại sao tình yêu là quan trọng đối với công lý”. Do đó, Erga migrantes caritas Christi, hướng dẫn di dân của Giáo Hội Công giáo, cũng đã kêu gọi “sự cần thiết một cam kết hiệu quả hơn đối với việc hiện thực hóa các hệ thống giáo dục và mục vụ với mục đích giáo dục theo ՚quan điểm toàn cầu”, nghĩa là theo quan điểm của cộng đồng thế giới, nó được coi là một gia đình của các dân tộc, cuối cùng với cái nhìn vào lợi ích chung phổ quát, cộng đồng thế giới được hưởng của cải của trái đất.” (EM 8).

Do đó, để phấn đấu thực hiện giấc mơ này dường như đối với tôi là không thể thiếu đối với tương lai của nhân loại chúng ta. Cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng, chúng ta nợ thế hệ tiếp theo về điều này. Họ phải chịu hậu quả của các quyết định chính trị và kinh tế của chúng ta. Chủ nghĩa thực dụng rõ ràng, hoài nghi chính trị thực hoặc đầu hàng không phải là một lựa chọn.

Tác giả: Assoz.-Prof. MMag. Dr., MAS Regina Polak,
Viện trưởng, Viện Thần học Thực hành, Khoa Thần học Công giáo, Đại học Vienna. Áo.
Chuyển ngữ: Lm. Anrê Đoàn Văn Điểm
Link: Eine politische Theologie der Liebe (Regina Polak) – theocare.network (wordpress.com)

Nguồn: gpquinhon.org 

`

Thông tin

Chia sẻ Lời Chúa

Tìm kiếm

Bài giảng- Thánh Lễ

Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp

Facebook

Facebook

Facebook

Tin mới