|
THƯ GỞI BỘ TRƯỞNG BỘ GIÁO DỤC NGUYỄN THIỆN
NHÂN
Tư Hiến
Kính thưa Ông Nguyễn Thiện Nhân,
Bộ Trưởng Bộ Giáo dục,
Mấy tuần qua trên một số trang web, tôi thấy có nhiều bài nói về vụ trường học
biến thành vũ trường ở 32 bis Nguyễn Thị Diệu, Q.3. Tp HCM. Tôi cũng được đọc
bản Thông Cáo Chung ký ngày 15/10/1975 giữa Sở Giáo Dục Thành Phố Hồ Chí Minh,
đại diện Bộ Giáo Dục & Thanh Niên và Uỷ Ban Liên Lạc Giáo Dục Công Giáo đại diện
Tòa Tổng Giám Mục Sài Gòn. Đọc xong bản thông cáo chung này tôi cảm thấy cần
phải viết thư cho Bộ trưởng.
Tôi rất ngưỡng mộ những gì Bộ trưởng đã làm cho cho nền giáo dục nước nhà trong
những năm qua, ví dụ như chủ trương kiên quyết “Nói không với tiêu cực trong thi
cử và bệnh thành tích trong giáo dục”. Gần đây hẳn Bộ Trưởng là một trong những
người có thiện chí thao thức vực dậy nền đạo đức, nhân bản đang tụt dốc trong
học đường. Để đạt được mục tiêu này Bộ Trưởng đã ban hành chỉ thị số
2516/CT-BGDĐT ngày 18/5/2007; phát động trong toàn ngành cuộc vận động "Học tập
và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh" từ 19/5/2007, hằng năm sơ kết vào dịp
sinh nhật Bác (19/5) và tổng kết vào dịp 03/02/2011 nhằm “đẩy lùi sự suy thoái
về chính trị đạo đức, lối sống và các tệ nạn xã hội”. Nội dung : “…tập trung vào
các phẩm chất “cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư”, ý thức tổ chức kỷ luật,
ý thức trách nhiệm, ý thức phục vụ nhân dân, đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân,
quan liêu, tham nhũng, lãng phí. Như thế, Bộ Trưởng đã thấy rõ tầm quan trọng
của việc các thầy cô, những người có trách nhiệm trong ngành giáo dục phải là
người đi đầu trong việc sống các giá trị đạo đức và nhân bản. Bởi không thể giáo
dục đạo đức cho học sinh khi chính bản thân giáo viên chưa mẫu mực. Thạc sĩ
Nguyễn Thị Oanh, nói: Gương thầy cô là bài học lớn nhất vì như nhà giáo dục Pháp
Jean Jaures nói : “người ta chỉ và chỉ có thể dạy bằng chính con người (nhân
cách) của mình”. Bác Hồ thì nói một cách nôm na dễ hiểu hơn : “Một tấm gương
sống còn giá trị hơn 100 bài diễn văn tuyên truyền”.
Với tư cách là một phụ huynh học sinh, tôi xin được thưa với Bộ trưởng môt số
suy nghĩ và đề nghị của tôi nhân vụ Trường mẫu giáo Măng Non đã trở thành vũ
trường VIP- CLUB.
- Tôi nghĩ rằng Bộ Trưởng cần lên tiếng khi Giám Đốc một Sở Giáo Dục lớn như
Thành Phố Hồ Chí Minh đứng ra mượn cơ sở để dạy học, nay chẳng biết vì lý do
thôi không dạy nữa, biến mảnh đất thiêng liêng mượn của tôn giáo ấy thành vũ
trường. Sở Giáo Dục muốn dạy cho người có đạo một bài “công dân giáo dục” chăng
? Quý nhà giáo mẫu mực muốn dạy cho các em học sinh rằng đất đai tôn giáo chỉ
đáng để làm vũ trường ? Xin Bộ trưởng đừng quên chuyện mượn cơ sở này là nhân
danh Bộ Giáo dục và Thanh niên (xem Thông Cáo Chung 1975) ! Bộ trưởng có thể nói
đây là chuyện của quá khứ không liên can gì đến tôi ! Không, tôi nghĩ nó gắn
liền với vấn đề trường lớp hiện nay và đạo làm người trong giáo dục. Cụ thể, Bộ
trưởng có thể kiểm chứng được hiện nay đang có bao nhiêu ngôi trường mà ngành
giáo dục đang sử dụng là mượn của tôn giáo. Đã đến lúc chúng ta cần giáo dục cho
học sinh biết ơn về những gì mà tôn giáo đã đóng góp cho sự nghiệp giáo dục nước
nhà, thay thế cho những bài học chính trị chê bai tôn giáo ! Nói thế không phải
vì các Vị chức sắc trong tôn giáo cần đến lời cám ơn của con em chúng ta, nhưng
để người thụ ơn xứng đáng là người hơn ! Tôi thiết nghĩ, Bộ trưởng cũng đã làm
điều gì đó, nhưng tôi vẫn không thể không viết thư này. Tôi muốn Bộ trưởng và
Giám Đốc Sở giáo dục TP HCM không làm gương cho con em chúng ta về sự dối trá,
phủ nhận việc đã có một Vị đi trước mình đã ký mượn các trường tư thục của Giáo
Hội Công Giáo. Tôi nghĩ những vị đứng đầu trong ngành giáo dục phải lên tiếng
đồng thuận với việc trả lại trường cho tôn giáo khi đã không còn sử dụng đúng
mục đích mà mình đã cam kết trên giấy trắng mực đen. Và quý vị sẽ bằng mọi cách
không để xảy ra một trường hợp khác tương tự. Các Vị mang trong mình thiên chức
giáo dục không thể cố tình vi phạm pháp luật hiện hành liên quan đến việc tôn
trọng quyền sở hữu của người khác. Rõ ràng việc Vũ trường mọc lên trên mảnh đất
mượn để làm trường học là có phần lỗi của cán bộ ngành giáo dục. Đất nước này
chẳng lẽ không cần chỗ để dạy học nữa mà chỉ cần chỗ phục vụ ăn chơi ? Thầy cô
giáo đạo mạo mượn chỗ nói là để dạy học sao bây giờ lại thành chỗ nhảy đầm cấm
con nít không được thấy ?
Tất cả những điều ấy cần được công khai nói lên, như thế chúng ta mới có thể làm
gương cho con em chúng ta về sự : “liêm, chính, tinh thần trách nhiệm” như nội
dung phong trào của Chỉ Thị Bộ trưởng đã ban hành. Xin Bộ trưởng thứ lỗi vì
những điều tôi nói quá thẳng thắn có thể làm Bộ trưởng phiền lòng. Thật vậy,
những ngày qua tôi từng chứng kiến sự tranh luận và bất bình của con tôi cùng
các bạn học của nó về sự kiện vườn trẻ thành vũ trường. Mong Bộ trưởng lên tiếng
cho chúng nó thấy thầy cô giáo luôn là những người gương mẫu trong giảng dạy hơn
là xuất sắc trên sàn nhảy, nhất là chuyện này lại có liên hệ đến các thầy cô cao
cấp trong trong ngành giáo dục. Đó sẽ là bài đạo đức thuyết phục và sống động
đối với con em chúng tôi.
Xin trân trọng kính chào và chúc sức khoẻ đến ngài Bộ trưởng !
Tư Hiến – Cà Mau
| |