Hội đồng Giám mục Việt Nam: Nhật ký Ad Limina 2018 (Ngày 03.03.2018)

Chúa Nhật, 04-03-2018 | 19:20:29

Viếng mộ thánh Phêrô, dâng Thánh lễ và gặp Liên tu sĩ Việt Nam tại Rôma

Theo chương trình ngày thứ Bảy 03/03, vào lúc 8g00 sáng, Hội đồng Giám mục Việt Nam đến viếng mộ thánh Phêrô, dâng Thánh lễ dưới Ngai toà thánh Phêrô. Sau đó, quý Đức cha sẽ đến Collegio san Paolo để gặp Liên tu sĩ Việt Nam tại Rôma.

Để kịp thời gian dâng Thánh lễ, quý Đức cha dùng điểm tâm sớm, từ lúc 5g45. Đúng 6g30, nhà Foyer Phát Diệm đưa quý Đức cha đến Đền thờ thánh Phêrô trên hai chiếc xe lớn.

Bầu trời Rôma sáng thứ Bảy khá đẹp. Theo dự báo thời tiết, nhiệt độ thấp nhất 6 độ và cao nhất 13 độ, trời nắng và đôi lúc giữa trưa có mưa rào.

Đến quảng trường thánh Phêrô khoảng 7g30, quý Đức cha xuống xe và tiến về phía quảng trường thánh Phêrô, lòng tràn ngập hân hoan phấn khởi. Đã 9 năm rồi, hôm nay mới lại có một đoàn tất cả các Đức giám mục Việt Nam có mặt ở Đền thờ thánh Phêrô để cùng nhau bày tỏ lòng yêu mến Mẹ Hội thánh, hiệp thông với Giáo hội hoàn vũ và trung thành với Đức giáo hoàng.

AdLimina HDGMVN 20180303 (1)

AdLimina HDGMVN 20180303 (2)

AdLimina HDGMVN 20180303 (3)

Lúc 7g45, quý Đức cha đã có mặt đông đủ bên trong Đền thờ thánh Phêrô. Các ngài đứng vây quanh vành đai trước hầm mộ thánh Phêrô Tông đồ để viếng mộ và tuyên xưng đức tin. Trong Đền thờ lúc này đã có khá đông quý cha, quý sơ và giáo dân Việt Nam. Các vị đã vào trước để được hiệp thông với Hội đồng Giám mục Việt Nam trong lời cầu nguyện và hiệp dâng Thánh lễ.

Đức cha Emmanuel Nguyễn Hồng Sơn, Chủ tịch Uỷ ban Phụng tự, cất lời hát kinh Chúa Thánh Thần, sau đó Đức Tổng giám mục Giuse Nguyễn Chí Linh thay mặt Hội đồng Giám mục Việt Nam bày tỏ tâm tình của những vị mục tử, chủ chăn của tất cả 26 giáo phận tại Việt Nam, luôn hiệp thông với Giáo hội hoàn vũ, yêu mến và vâng phục Đấng thay mặt Chúa Giêsu ở trần gian, là thánh Phêrô và các đấng kế vị Ngài. Đức cha Emmanuel đọc bài Tin Mừng theo thánh Matthêu (Mt 16,13-19) ghi lại lời tuyên xưng đức tin của thánh Phêrô và lời Chúa Giêsu tuyên bố chọn thánh Phêrô làm Đá tảng của Hội thánh. Rồi quý Đức cha đọc kinh Lạy Cha, kinh Tin Kính và hát “Cầu cho Đức giáo hoàng”.

Quý Đức ông, quý cha, quý sơ và giáo dân Việt Nam vây quanh ngay sau các Đức giám mục Việt Nam, hiệp thông trong tâm tình cầu nguyện. Mọi người đều hết sức xúc động vì những giây phút đặc biệt này. Tại đây, bên mộ thánh Phêrô, họ đang cùng với các vị chủ chăn của Giáo hội Việt Nam vẽ nên hình ảnh của một Giáo hội hiệp thông tuyệt đẹp.

Sau giây phút thinh lặng, quý Đức cha vào phòng thánh mặc lễ phục. Bên ngoài, quý cha Việt Nam đã mặc áo lễ và tiến vào phía trong, nơi có Ngai toà thánh Phêrô để chuẩn bị dâng lễ. Các thầy, các sơ và khá đông giáo dân Việt Nam tại Rôma và từ Việt Nam sang cũng tiến vào các hàng ghế của cộng đoàn để tham dự Thánh lễ.

Bài hát nhập lễ quen thuộc “Con nay trở về, trở về cùng Chúa, Chúa ơi” khơi lên tâm tình sám hối của Mùa Chay, dẫn đưa mọi người bước vào mầu nhiệm thánh, cùng lúc đoàn đồng tế tiến vào.

AdLimina HDGMVN 20180303 (4)

AdLimina HDGMVN 20180303 (5)

Mở đầu Thánh lễ, vị chủ tế là Đức Tổng giám mục Giuse Nguyễn Chí Linh, Chủ tịch Hội đồng Giám mục Việt Nam, ngỏ lời với cộng đoàn tham dự: “Chúng ta hiện diện một cách đặc biệt tại Đền thờ thánh Phêrô hôm nay để cử hành Thánh lễ đầu tiên trong chương trình Ad Limina của Hội đồng Giám mục. Chúng ta dâng Thánh lễ đầu tiên này để cầu nguyện cho Giáo hội hoàn vũ, cầu nguyện cho Giáo hội tại Việt Nam và cho quê hương Việt Nam của chúng ta. Chúng ta cũng cầu nguyện cho Liên tu sĩ Việt Nam tại Rôma, cho cộng đoàn Việt Nam đang sống tại Rôma và cả đoàn hành hương đến từ Việt Nam nữa”. Trong phần chia sẻ Lời Chúa, Đức cha Giuse Nguyễn Năng, Phó Chủ tịch Hội đồng Giám mục, dựa vào tinh thần của chuyến Ad Limina và của bài Tin Mừng theo thánh Luca (Lc 15,1-3.11-32), để giúp cộng đoàn ý thức tầm quan trọng của Thánh lễ đang cử hành. Ngài nói: “Thánh Phêrô đã được Chúa Giêsu trao phó nhiệm vụ mục tử hữu hình tối cao của Hội thánh. Ngài đã chịu tử đạo tại Rôma, vì thế, Đức Thánh Cha, trong tư cách là Giám mục Rôma, người kế vị thánh Phêrô, cũng là mục tử của Hội thánh hoàn vũ. Khi đến Rôma, tất cả các tín hữu Công giáo đều cảm nhận rất rõ sự hiệp thông với Đức Thánh Cha và Hội thánh toàn cầu. Chính trong ý thức về sự hiệp thông đó mà hôm nay anh chị em quy tụ bên Hội đồng Giám mục Việt Nam dâng thánh lễ tại đây, nơi phần mộ của thánh Phêrô”. Tiếp theo, Đức cha chia sẻ ý nghĩa của bài Tin Mừng. Dụ ngôn “Người cha nhân hậu” là một dụ ngôn quen thuộc, nhưng qua những gợi ý sâu sắc của Đức cha, mọi người nhận ra rõ hơn khuôn mặt của Thiên Chúa giàu lòng thương xót và khuôn mặt của chính bản thân, để rồi con người có thể hoà giải với Thiên Chúa và với anh chị em mình. Đức cha nói: “Chúa Giêsu mời gọi mỗi người trở về hoà giải với Chúa Cha. Đó là bước đi tiên quyết trên con đường tiến tới hiệp thông. Chỉ khi nào hoà giải với Thiên Chúa, con người mới được hiệp thông với Ngài và được dự phần sự sống và hạnh phúc của Ngài”. Đi từ hoà giải đến hiệp thông, đó chính là ý thứ hai: “Con đường của sự hiệp thông Hội thánh trước hết cũng phải bắt đầu bằng sự trở về với Đức Kitô và Tin Mừng. Nếu không xây dựng trên nền tảng siêu nhiên này, sự hiệp thông Hội thánh chỉ là hời hợt lỏng lẻo và có nguy cơ dễ đổ vỡ”. Hoà giải để tiến tới hiệp thông thúc đẩy chúng ta ra đi loan báo Tin Mừng. Đức cha giảng lễ nói: “Bên phần mộ của thánh Phêrô, từ dụ ngôn trong bài Tin Mừng, một lần nữa lệnh truyền loan báo Tin Mừng “ad gentes” lại vang lên mãnh liệt cho Hội Thánh Việt Nam”. Sau cùng, Đức cha Giuse hướng về Giáo hội tại quê hương Việt Nam và kết luận: “Đến với Rôma là trở về trung tâm của Hội thánh, không chỉ như một không gian địa lý nhưng còn như một cuộc trở về nguồn là chính trái tim kích hoạt sự sống của toàn thể Hội thánh tại Việt Nam. Một cuộc trở về nguồn lúc nào cũng chất chứa niềm hy vọng cho một tương lai tươi sáng”.

Thánh lễ tiếp tục trong bầu khí sốt sắng với những bài thánh ca bằng tiếng Việt làm cho cộng đoàn tham dự cảm thấy thật xúc động.

Sau Thánh lễ, quý Đức cha và mọi người chụp hình lưu niệm khá lâu, cũng vì ngoài trời đang mưa.

AdLimina HDGMVN 20180303 (6)

AdLimina HDGMVN 20180303 (7)

Đến 9g30, quý Đức cha ra xe để về Collegio San Paolo ở Via di Torre Rossa.

Tại Collegio San Paolo, quý cha, quý sơ và khá đông giáo dân Việt Nam đã có mặt đông đủ tại Hội trường để đón tiếp Hội đồng Giám mục.

Chương trình mở đầu với tiết mục múa lân mừng Xuân mới đậm màu sắc quê hương. Sau phần giới thiệu quý danh từng Đức cha với cộng đoàn, Đức ông Gioan Baotixita Phạm Mạnh Cương, Chủ tịch Liên tu sĩ Việt Nam tại Rôma, đại diện Liên tu sĩ, kính chào Hội đồng Giám mục Việt Nam. Ngài nói: “Hôm nay quả là một ngày đại hội cho anh chị em sinh viên chúng con. Chúng con rất xúc động khi nhìn thấy tất cả quý Đức cha của Hội đồng Giám mục Việt Nam đang hiện diện nơi đây”. Đức ông bày tỏ lòng biết ơn quý Đức cha đã ưu ái và tin tưởng gởi quý cha, quý sơ và quý thầy sang học tập tại Rôma. Sau cùng, Đức ông nói: “Chúng con hân hoan chào đón quý Đức cha và kính chúc Hội đồng Giám mục Việt Nam tuần lễ Ad Limina tốt đẹp”.

Cha Rivas Duran Lisandro Alirio, Giám đốc Collegio San Paolo, đại diện Collegio chào đón Hội đồng Giám mục Việt Nam. Ngài nói đây là một vinh dự lớn cho Collegio.

AdLimina HDGMVN 20180303 (8)

AdLimina HDGMVN 20180303 (11)

AdLimina HDGMVN 20180303 (10)

AdLimina HDGMVN 20180303 (9)

Trước những lời chào mừng và cầu chúc thật ý nghĩa và tâm tình của Liên tu sĩ Việt Nam tại Rôma và của cha Giám đốc, Đức Tổng giám mục Giuse Nguyễn Chí Linh, đại diện Hội đồng Giám mục Việt Nam ngỏ lời cám ơn cha Giám đốc Collegio, không chỉ tạo điều kiện cho Hội đồng Giám mục Việt Nam có dịp gặp gỡ Liên tu sĩ Việt Nam, mà còn tiếp nhận biết bao thế hệ các linh mục và tu sĩ Việt Nam tới Rôma để học tập. Đức Tổng giám mục Giuse cũng cám ơn Đức ông, quý cha, quý sơ và anh chị em giáo dân Việt Nam tại Rôma đã dành cho Hội đồng Giám mục Việt Nam những tình cảm quý báu. Sau đó ngài chia sẻ chương trình Ad Limina của Hội đồng Giám mục, và xin mọi người tiếp tục cầu nguyện cho chuyến Ad Limina đem lại nhiều lợi ích thiêng liêng cho Giáo hội tại Việt Nam.

Đức cha Giuse Đinh Đức Đạo, Chủ tịch Uỷ ban Giáo dục Công giáo của Hội đồng Giám mục Việt Nam, cũng chia sẻ với quý cha, quý sơ và quý thầy sinh viên về tinh thần trau dồi học tập và cộng tác với nhau xây dựng Giáo hội. Ngài mong muốn mỗi người không chỉ là những viên ngọc quý, nhưng còn phải biết cùng nhau làm thành một bức mosaic đẹp nữa.

Đan xen là các tiết mục văn nghệ do các cha và các sơ sinh viên thực hiện.

Năm 2018 là năm Liên tu sĩ Việt Nam tại Rôma mừng kỷ niệm 60 năm thành lập (1958-2018). Nhân dịp này, Liên tu sĩ Việt Nam gửi tặng quý Đức cha và mọi người cuốn kỷ yếu. Đây là món quà tinh thần gói ghém tất cả tình cảm của các tu sĩ Việt Nam tại Rôma gửi đến Hội đồng Giám mục Việt Nam.

Sau buổi văn nghệ, Hội đồng Giám mục Việt Nam đã dùng bữa trưa (buffet) với Liên tu sĩ Việt Nam tại Rôma. Những món ăn Việt Nam do Liên tu sĩ Rôma chuẩn bị càng làm cho bầu khí thêm vui vẻ và thắm tình quê hương.

Kết thúc buổi gặp gỡ Liên tu sĩ Việt Nam tại Rôma, quý Đức cha trở về nhà Foyer Phát Diệm để nghỉ ngơi.

AdLimina HDGMVN 20180303 (12) AdLimina HDGMVN 20180303 (13)

Hoà giải: con đường tiến đến hiệp thông

Bài giảng của Đức cha Giuse Nguyễn Năng

trong Thánh lễ tại Đền thờ Thánh Phêrô ngày 03/03/2018

(Lời Chúa ngày thứ Bảy tuần II Mùa Chay:

Mk 7, 14-15.18-20 ; Lc 15, 1-3.11-32)

 

Thánh Phêrô đã được Chúa Giêsu trao phó nhiệm vụ Mục tử hữu hình tối cao của Hội Thánh. Ngài đã chịu tử đạo tại Rôma, vì thế, Đức Thánh Cha, trong tư cách là Giám mục Rôma, người kế vị thánh Phêrô, cũng là Mục tử của Hội Thánh hoàn vũ. Khi đến Rôma, tất cả các tín hữu Công giáo đều cảm nhận rất rõ sự hiệp thông với Đức Thánh Cha và Hội Thánh toàn cầu. Chính trong ý thức về sự hiệp thông đó mà hôm nay anh chị em quy tụ bên Hội đồng Giám mục Việt Nam dâng thánh lễ tại đây, nơi phần mộ của thánh Phêrô.

Sự hiệp thông không phải chỉ là một tình cảm mông lung, nhưng là những tương quan cụ thể, với Chúa, với Hội Thánh và với tha nhân. Sự hiệp thông trước hết là ân huệ của Chúa Thánh Thần, nhưng đó còn là một lối sống, một lối suy nghĩ, một sự chọn lựa, được thực hiện bằng nỗ lực của mỗi người.

  1. Câu chuyện của sự trở về

Dụ ngôn người cha nhân hậu là một trong những trang Tin Mừng đẹp nhất diễn tả lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa.

Chắc chắn mỗi người, không nhiều thì ít, đều nhận ra mình là người con thứ đã từ khước tình thương của Cha để sống theo ý riêng mình. Khi bỏ Nhà Cha ra đi, con người tưởng mình được tự do và hạnh phúc, nhưng thực ra lại là chuốc lấy đau thương tủi nhục vì mất tất cả: mất tình thương và sự sống của Cha, mất tình nghĩa anh em, thậm chí đánh mất chính phẩm giá cao cả của con người khi thèm thuồng thức ăn của loài heo.

Đứa con thì ích kỷ và từ chối tình thương, nhưng người cha lại vẫn một lòng thương xót. Ông vẫn kiên nhẫn đợi chờ và mong mỏi từng ngày. Khi đứa con đi hoang trở về, người cha đã cho con mặc áo mới, đi giày mới, đeo nhẫn, và mở tiệc ăn mừng. Ở đâu mà có áo mới, giày mới, nhẫn đẹp, chiên béo, nếu không phải là người cha đã tha thứ trước cả khi đứa con nói lên lời thú tội, hơn nữa còn hy vọng một ngày nào đó con mình sẽ trở về, nên ông mới chuẩn bị may áo, mua giày, mua nhẫn và vỗ béo cho con chiên chờ ngày con mình quay gót về nhà.

“Chúa là Đấng chịu đựng lỗi lầm, không giữ mãi cơn giận. Ngài sẽ lại thương xót chúng ta. Mọi lỗi lầm chúng ta, Ngài ném xuống đáy biển” (Bài đọc 1).

Chúa Giêsu mời gọi mỗi người trở về hoà giải với Chúa Cha. Đó là bước đi tiên quyết trên con đường tiến tới hiệp thông. Chỉ khi nào hoà giải với Thiên Chúa, con người mới được hiệp thông với Ngài và được dự phần sự sống và hạnh phúc của Ngài.

Không phải chỉ có người con thứ mới phải hoà giải, mà chính người con cả cũng cần hoà giải với cha và người em. Người con cả không bỏ nhà cha ra đi, nhưng thực ra lại là người đã đi hoang trong tâm hồn. Người con cả chu toàn bổn phận không phải vì yêu mến cha nhưng vì mong một phần thưởng. Anh ở lại trong nhà cha nhưng lại không chia sẻ ưu tư với nỗi đau buồn của người cha đang mất một người con là chính em của anh. Trong khi người cha mong người con đi hoang trở về, anh ta lại không mong, thậm chí còn bực bội và không vui khi thấy em về.

Sở dĩ Chúa Giêsu kể dụ ngôn người cha nhân hậu này là vì các biệt phái và kinh sư lẩm bẩm: “Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với họ”. Biệt phái và kinh sư có sự “công chính theo lề luật” nhưng lại thiếu một tấm lòng: tấm lòng với cha và với em. Nếu người con thứ đi hoang cần phải trở về hoà giải với cha, thì người con cả công chính đạo đức lại cần tới hai cuộc trở về: trở về hoà giải với cha và hoà giải với em.

Người con cả không vào nhà, nên người cha bỏ dở bữa tiệc ra ngoài tìm anh. Không biết người con cả có vào nhà chăng. Dụ ngôn bỏ lửng câu chuyện, không có kết luận. Nếu anh ta không vào, chuyện gì sẽ xảy ra? Người con thứ có vui trong gia đình hay sẽ lại quay gót ra đi? Nếu là người con cả, tôi có vào nhà không? Nếu là người con thứ, tôi sẽ phản ứng thế nào? Thánh Luca bỏ dở câu chuyện để mỗi người viết tiếp phần kết sao cho có hậu.

  1. Kiến tạo sự hiệp thông trong Hội Thánh

Câu chuyện của sự trở về gợi lên những nguyên tắc để kiến tạo sự hiệp thông trong Hội Thánh. Cộng đoàn phụng vụ hiện diện nơi đây gồm đủ tất cả mọi thành phần Dân Chúa là biểu tượng cho Hội Thánh tại Việt Nam. Chúng ta ở đây bên mộ thánh Phêrô, đó cũng chính là biểu tượng cho sự hiệp thông của Hội Thánh địa phương với Hội Thánh hoàn vũ, một cách cụ thể với Đức Thánh Cha là dấu chỉ và là nguyên lý hữu hình của sự hiệp nhất trong toàn thể Hội Thánh.

Con đường của sự hiệp thông Hội Thánh trước hết cũng phải bắt đầu bằng sự trở về với Đức Kitô và Tin Mừng. Nếu không xây dựng trên nền tảng siêu nhiên này, sự hiệp thông Hội Thánh chỉ là hời hợt lỏng lẻo và có nguy cơ dễ đổ vỡ. Hội Thánh không phải là một tổ chức tôn giáo theo kiểu một tập thể xã hội loài người, nhưng là Dân của Thiên Chúa và là Thân thể mầu nhiệm của Đức Kitô. Tách rời khỏi Đức Kitô, Hội Thánh chỉ còn là một tổng công ty nhân đạo quốc tế hay một tổ chức chính trị. Hội Thánh sống bằng sự sống của Đức Kitô, tùy thuộc vào Đức Kitô, vâng phục Đức Kitô. Hội Thánh không đi theo đường lối của thế gian nhưng theo đường lối của Tin Mừng, không hành động theo kiểu thế gian nhưng cậy dựa vào sức mạnh của Thần Khí và sử dụng các phương thế của Tám Mối Phúc Thật. Như dân Do Thái bước đi giữa lòng lịch sử, đôi khi Hội Thánh cũng bị cám dỗ trở nên như các dân khác. Tuy nhiên chính Tin Mừng mới là mẫu mực quy phạm và là tiêu chuẩn xét xử mọi hoạt động của Hội Thánh.

Để có sự hiệp thông Hội Thánh, các môn đệ của Đức Kitô cũng cần đón nhận nhau và hoà giải với nhau. Người con cả tự hào là công chính không thể chấp nhận đứa em hoang đàng trở về nhà cha. Cũng thế, các kinh sư và biệt phái không thể chấp nhận được việc Chúa Giêsu đón tiếp và đồng bàn với người thu thuế và tội lỗi. Hội Thánh của Đức Kitô không thể có thái độ loại trừ như thế. Hội Thánh tự bản chất là thánh thiện nhưng lại bao gồm cả người công chính lẫn tội nhân. Sự thánh thiện đích thực đòi Hội Thánh đón tiếp tất cả mọi người. Thánh thiện không có nghĩa là tự đặt mình làm quan toà xét xử, nhưng là tình yêu cứu thế, là khả năng chịu đựng, nâng đỡ gánh vác nhau, tha thứ và đón nhận nhau. Niềm mơ ước một thế giới toàn vẹn đôi khi có thể làm cho con người trở thành nhẫn tâm và cứng cỏi với người khác, thậm chí kết án và loại trừ nhau. Để duy trì và làm tăng trưởng sự hiệp thông, các môn đệ của Đức Kitô phải là những người khiêm tốn biết chấp nhận mọi giới hạn của nhau và vượt qua mọi dị biệt để chung sống hài hoà hạnh phúc trong gia đình của Thiên Chúa.

  1. Lên đường đến với muôn dân

Trong thời Giáo hội sơ khai, dụ ngôn người cha nhân hậu còn được đọc trong viễn tượng của sứ mệnh loan báo Tin Mừng cho muôn dân. Người con thứ tượng trưng cho dân ngoại, còn người con cả chính là dân Israel. Việc người con thứ đi hoang không được con cả chấp nhận trở về gia đình gợi lên khó khăn của buổi ban đầu trong công cuộc truyền giáo. Các Kitô hữu lúc đó còn ngần ngại chưa đến với dân ngoại, hơn nữa, còn muốn bắt lương dân khi vào Hội Thánh phải giữ luật Do Thái. Về vấn đề này, hôm nay bên phần mộ thánh Phêrô, xin ngài dạy chúng ta kinh nghiệm của ngài.

Cũng như các Tông đồ khác, lúc đầu thánh Phêrô chỉ nghĩ tới việc loan báo Tin Mừng cho dân Do Thái. Nhưng sau đó, trong một thị kiến, ngài thấy tấm khăn lớn đựng các thú vật mà người Do Thái cho là không thanh sạch, và ngài nghe tiếng nói “Hãy giết mà ăn”. Lúc đó ngài chẳng hiểu gì. Nhưng một sự việc xảy đến đã giúp thánh Phêrô hiểu thị kiến. Một đàng Chúa sai thiên thần đến giục ông Cornêliô là một sĩ quan Rôma sai người đi tìm thánh Phêrô. Đang khi đó thánh Phêrô cũng được Chúa Thánh Thần thúc giục đến nhà ông Cornêliô để rao giảng và rửa tội cho gia đình ông (x. Cv 10).

Từ kinh nghiệm đó, sau này thánh Phêrô mạnh mẽ tuyên bố tại Công đồng Giêrusalem: “Thiên Chúa không phân biệt chút nào giữa chúng ta với họ… Vậy tại sao bây giờ anh em còn quàng vào cổ các môn đệ một cái ách mà cả cha ông chúng ta lẫn chúng ta đã không mang nổi ?” (Cv 15, 9-10). Nhờ lòng nhiệt thành cùng với tầm nhìn cởi mở ấy, công cuộc loan báo Tin Mừng đã phát triển nhanh chóng.

Bên phần mộ của thánh Phêrô, từ dụ ngôn trong bài Tin Mừng, một lần nữa lệnh truyền loan báo Tin Mừng “ad gentes” lại vang lên mãnh liệt cho Hội Thánh Việt Nam. Trong bối cảnh của thế giới hôm nay, công cuộc loan báo Tin Mừng xem ra khó khăn: vì bách hại cấm cách, vì văn hoá hiện đại dửng dưng với tôn giáo, hay vì có người coi việc theo Chúa như là hành động phản lại dân tộc và văn hoá, hoặc vì lối sống hưởng thụ và chạy theo tiền bạc…

Người ta thường nghĩ rằng hoàn cảnh thời nay khó truyền giáo hơn ngày xưa. Thực ra mỗi thời có khó khăn của nó, dưới hình thức này hay hình thức khác. Ngay từ giai đoạn đầu của lịch sử Hội Thánh, hoàn cảnh của các Kitô hữu sống trong đế quốc Rôma cũng không hề dễ dàng thuận lợi. Đó là một thế giới xa lạ và thù nghịch với Tin Mừng. Đi theo Đức Kitô là lội ngược dòng và có nguy cơ đến tính mạng, nhưng công cuộc loan báo Tin Mừng rất hăng say và đạt hiệu quả.

Mỗi thời đều có những khó khăn riêng, mỗi giai đoạn đều có thể được coi là khủng hoảng, nhưng từ những tình huống cụ thể, Chúa Thánh Thần dẫn dắt Hội Thánh tiến lên và làm chứng cho Đức Kitô trong bối cảnh lịch sử đương thời. Những khó khăn không phải là những cản trở cho bằng là những lời mời gọi trong một giai đoạn mới.

Chúa Thánh Thần là tác nhân chủ yếu của công cuộc loan báo Tin Mừng. Một đàng Ngài thúc đẩy tâm hồn những người tông đồ, đàng khác Ngài âm thầm chuẩn bị mảnh đất tốt nơi tâm hồn người chưa biết Chúa. Trở ngại lớn nhất trong công cuộc loan báo Tin Mừng không phải là những khó khăn bên ngoài, nhưng là tình trạng các môn đệ của Đức Kitô an phận khép kín trong một mục vụ bảo tồn dành cho những người công chính và đạo đức, chưa thao thức “đi ra” đến những người còn ở xa. Trở ngại lớn nhất là tình trạng thiếu lửa trong Hội Thánh, thiếu nhiệt tình và niềm vui Tin Mừng, thậm chí đánh mất chính Tin Mừng.

Đức Thánh Cha Phanxicô nói: “Đừng nói rằng thời nay khó hơn, nó chỉ khác thôi. Hãy học nơi các thánh là những người đi trước đã đối diện với khó khăn trong thời của họ thế nào”. “Họ là những người tràn trề niềm vui, can đảm không mỏi mệt và nhiệt tình trong việc rao giảng Tin Mừng.” (NVTM s. 263)

Đến với Rôma là trở về trung tâm của Hội Thánh, không chỉ như một không gian địa lý nhưng còn như một cuộc trở về nguồn là chính trái tim kích hoạt sự sống của toàn thể Hội Thánh tại Việt Nam. Một cuộc trở về nguồn lúc nào cũng chất chứa niềm hy vọng cho một tương lai tươi sáng.

 

Gm Giuse Nguyễh Năng

WHĐ

`

Thông tin

Chia sẻ Lời Chúa

Tìm kiếm

Bài giảng- Thánh Lễ

Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp

Facebook

Tin mới