Đức Giám mục Vicente Ferreira, CSsR: "Đức Ái sẽ không bao giờ kết thúc"

Thứ Năm, 02-11-2017 | 21:33:24

Giám mục Vicente Ferreira, CSsR nói chuyện với Scala News về việc được bổ nhiệm làm Giám mục Phụ tá của Belo Horizonte, Brazil và về sứ vụ mới của mình.

H: Cha đã nghĩ đến điều gì đầu tiên sau khi được bổ nhiệm làm Giám mục?

Chứng thư bổ nhiệm tôi với tư cách là một giám mục của Tổng Giáo phận Belo Horizonte, Brazil đã được công bố vào ngày 8 tháng 3 năm 2017. Đối với tôi, đó là lúc, có nhiều điều bắt đầu thay đổi trong cuộc đời tôi. Tôi đã ở trong một cộng đoàn tu sĩ DCCT và tôi phải thực hiện quá trình thay đổi từ địa điểm, địa chỉ và thậm chí cả thực tại. Chuyển đổi từ đời sống cộng đoàn dòng tu đến đời sống giáo phận đã là một thay đổi lớn. Vì vậy, tôi có thể cho bạn biết rằng những cảm xúc lớn đầu tiên là sự thay đổi và chuyển đổi. Ngay cả ngày hôm nay, tôi đang ở giai đoạn đầu cuộc đời mới này với tư cách là một giám mục bởi vì đối với tôi đó là một đời sống khác.

Tôi đang học hỏi nhiều điều về cuộc sống hàng ngày của đời sống Kitô giáo và Dòng tu, mà trước đây tôi chưa biết. Đồng thời, tôi rất vui vì được Đức Giáo hoàng Phanxicô mời gọi và được ngài chỉ định làm phụ tá, và chắc chắn rằng đó sẽ là một thử thách, một nhiệm vụ to lớn và một trách nhiệm lớn lao. Tôi bước đi trong niềm hạnh phúc, cố gắng học hỏi, để bước vào nơi mới này trong nhiệm vụ là chức vụ giám mục mới này.

H: Cha có thể chia sẻ một vài điều về gia đình của mình không?

Tôi đến từ một gia đình đơn giản, từ một cộng đồng nhỏ gọi là Araraí, một cộng đồng hiệp nhất  trọng tâm nơi Chúa Thánh Thần, ở Brazil. Tôi đến từ một gia đình Công giáo, và chúng tôi có 9 anh chị em. Cha tôi và mẹ tôi vẫn còn sống. Họ làm việc và vẫn còn sống trong ngôi làng này. Họ là những người Công Giáo có đức tin rất sâu sắc. Tôi có di sản của một gia đình rất đạo đức và huynh đệ. Tôi đã trải qua 15 năm tuổi thơ và cũng học tập tại gia đình.

H: Cha đã tham gia vào DCCT khi nào? Cha có thể cho biết vài điều về những năm đầu gia nhập?

Sau khi tốt nghiệp tiểu học, tôi tiếp xúc với các Thừa sai DCCT và giữa năm 14 và 15 tuổi, tôi bắt đầu cuộc hành trình tìm hiểu Hội dòng tại thị trấn Juiz de Fora, Minas Gerais. Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời mình, tôi có những thay đổi lớn bởi vì từ một gia đình nhỏ mà tôi đã chuyển đến sống trong một cộng đồng lớn ở một thị trấn nhỏ. Tôi đã có một cuộc sống gia đình rất thú vị sống với anh em, chú bác, ông bà mình. Tôi sống trong một nơi tuyệt vời để thực hiện những bước đi đầu tiên của tôi trong đời sống tu trì, ở một thành phố lớn hơn, theo học tại trường đại học với một hồ sơ khác. Đó là một bước tiến lớn và một sự thay đổi lớn trong cuộc đời tôi.

Tôi bắt đầu với các Thừa sai DCCT, là những người đã dâng hiến cho tôi tất cả những huấn luyện cần thiết để phát triển con người, trong thời kỳ thanh thiếu niên của tôi, sự thăng tiến sâu xa đã giúp tôi. Tôi đã trãi qua 12 năm trong việc được đào tạo tu sĩ DCCT, ngang qua nhà tập, triết học và thần học, và tôi đã trở thành một linh mục DCCT vào năm 1996. Một giám mục thuộc DCCT, Dom Lelis Lara, Ngài đã qua đời, đã thụ phong cho tôi.

H: Việc tông đồ chính của Cha sau khi trở thành linh mục là gì?

Tôi đã làm việc như một giáo sư trong Hội Dòng trong khoảng 20 năm. Tôi đã làm Bề trên Giám Tỉnh chín năm, tại DCCT tỉnh Rio de Janeiro. và sau khi thôi làm Giám Tỉnh, tôi đã được gửi đến Belo Horizonte để làm việc với các sinh viên thần học. Trong những năm gần đây, tôi đã sống trong cộng đoàn Dom Muniz làm việc với một nhóm gồm khoảng 20 tu sĩ DCCT đang tham dự khóa học Thần học khi biến cố lớn này diễn ra.

Hỏi: Kinh nghiệm của Cha trong Hội Dòng là gì trong những năm này?

Tôi có thể nói rằng DCCT là gia đình tôi. Tuy nhiên, tôi có gia đình bạn bè, nhưng tôi có gia đình DCCT vĩ đại. Tôi đã gặp được nhiều anh em, từ rất nhiều nơi. Tôi đã đi khắp thế giới; Tôi đã tham dự Tổng Công Hội khi còn làm Giám Tỉnh. Tôi biết rõ vể Hội Dòng. Tôi có nhiều bạn trong Hội Dòng Chúa Cứu Thế này. Từ năm sau trở đi, tôi được kêu gọi thực hiện một thay đổi lớn, với việc mình được bổ nhiệm làm giám mục.

H: Làm thế nào để Cha nhận ra sự chuyển đổi của mình từ một Thừa sai DCCT sang Giám mục?

Tôi rời khỏi cộng đoàn và được thụ phong giám mục vào ngày 27 tháng 5 năm 2017, tại nhà thờ San Jose ở Belo Horizonte. Từ đó, tôi bắt đầu chuyến đi của tôi đến Tổng Giáo phận Belo Horizonte làm giám mục phụ tá. Tôi xin cảm ơn lòng biết ơn về tất cả những gì tôi đã thừa hưởng từ sự hình thành con người và tinh thần từ Hội Dòng, thánh An Phong, và linh đạo của ngài. Bây giờ là một bước mới, một công việc mới, Tổng Giáo phận Belo Horizonte với tổng giám mục, Đức ông Walmor, người có 5 giám mục phụ tá.

Chúng tôi chia giáo phận thành các khu vực mục vụ và tôi sẽ là giám mục phụ tá của vùng truyền giáo. Đây là một niềm vui lớn lao vì tôi đến từ một Hội Dòng truyền giáo.

H: Công việc này bao gồm những gì?

Chúng tôi đang bắt đầu làm việc trên những thực tế ngoại biên nhất của Tổng Giáo Phận. Đó là một quyết định như là một phần của kế hoạch mục vụ giáo phận chú ý nhiều hơn đến các thành phố, khu nhà ổ chuột và các cộng đồng xa xôi hơn của Tổng Giáo Phận. Tôi bắt đầu làm sống lại các tín hữu, với sự giúp đỡ của các nhà lãnh đạo tôn giáo, giáo dân và phó tế. Đó là một công việc nhằm vươn đến những thực tế ngoại vi của Tổng Giáo Phận Belo Horizonte. Hiện chúng ta có 500.000 người sống trong các khu liên hợp, làng mạc và khu ổ chuột. Thêm khoảng 170 cộng đồng cần sự hiện diện khoa học mạnh mẽ, có tổ chức của chúng ta.

H: Cách tiếp cận của Cha trong sứ mệnh mới là gì?

Thái độ chính của tôi lúc ban đầu là lắng nghe và làm sâu sắc hơn mối liên kết của các cộng đồng để tìm kiếm những lãnh đạo hiện tại và các cộng đồng đã được tổ chức bởi những người giáo dân rất quan tâm đến công việc này. Chúng ta sẽ bắt đầu tổ chức công việc này dọc theo đường biên của Tổng Giáo Phận Belo Horizonte.

Tổng giáo phận hiện có 5 triệu dân. Bên trong Tổng Giáo Phận, chúng tôi đang làm việc này với hầu hết các cộng đồng ngoại vi.

Hỏi: Làm thế nào để bạn nhận ra vai trò của mình như là một Giám mục trong Giáo Triều của  Đức Giáo hoàng Phanxicô?

Tôi tin rằng Đức Giáo hoàng đã kêu gọi chúng tôi đến với thái độ truyền giáo này. Tôi vừa trở về từ một khóa đào tạo cho các giám mục mới. Chúng tôi đã có 114 giám mục tập trung và vào ngày cuối cùng, chúng tôi đã có niềm vui gặp Giáo hoàng Phanxicô, và chúng ta có thể cảm thấy sự hòa hợp tuyệt vời và mong muốn lớn lao để đón nhận những nguồn cảm hứng mà Đức Thánh Cha đã gây ra cho chúng tôi, đặc biệt trong việc trở thành một Giáo Hội chào đón, hiện diện với thực tế bị tổn thương nhất của xã hội chúng ta. ĐTC nhấn mạnh rất nhiều vì đã trở thành một Giáo Hội gần gũi với dân chúng để chào đón dân Chúa. Nắm lấy người nghèo.

Mong muốn của Tổng Giáo phận Belo Horizonte là đáp trả lại lời mời gọi của Đức Thánh cha Phanxicô, trở thành một Giáo Hội cởi mở. Để được gần gũi với những thực tế buồn tẻ nhất. Lắng nghe tất cả, từ các đề xuất cho các giám mục mới của Giáo Hội. Tôi xác định cuộc gọi này để đi đến các vùng ngoại vi rất nhiều.

Chúng tôi là những người mục tử, những người phải giữ cho trái tim của họ tràn đầy tình cảm, sự dịu dàng và thương xót đối với dân, đặc biệt đối với những người nghèo nhất. Đó cũng là một di sản của Thánh Anphongsô, tôi mang nó vào sứ mệnh của tôi như một cách để trở thành một Đấng Cứu Thế. Để ở với con người, xây dựng một con đường giáo hội, để tính đến sự hiện diện của những người giáo dân trong Giáo hội chúng ta. Ở Braxin, chúng ta có một thực tế rất thú vị, sự hiện diện của phụ nữ, khắp Châu Mỹ Latinh, sự hiện diện của phụ nữ trong việc Phúc âm hóa như là giáo lý viên, các nhà hoạt động trong cộng đoàn. Trong nhiều thực tế của chúng ta, họ kiến tạo và xây dựng Giáo hội. Chúng ta phù hợp với tinh thần của Đức Giáo hoàng Phanxicô, của Giáo hội, và tinh thần của Thánh Anphongsô.

H: Thông điệp mà Cha muốn gửi cho gia đình DCCT là gì?

Tôi muốn nói rằng trở thành một giám mục ngày hôm nay trong bối cảnh mà tôi được kêu gọi, là một sự mở rộng sứ mệnh của DCCT. Tất cả những gì tôi học được là do mong muốn của tôi đến với mọi người. Tất cả những gì tôi có kinh nghiệm như một Thừa sai DCCT đang sống trong một chiều hướng mới, có lẽ thậm chí còn triệt để hơn. Đó là một sự thay đổi cho lợi ích và sự phục vụ của Giáo Hội. Tôi đã chọn phương châm này cho tôi như một vị giám mục phụ tá – bác ái sẽ không bao giờ kết thúc. Đưa vào thực hành các giáo huấn của Thánh Anphongsô, trong việc thực hành tình yêu của Chúa Giêsu Kitô.

Khi chúng ta nói về tình yêu của Thiên Chúa đối với bản thân, chúng ta cũng phải trả lời bằng tình yêu. Điều này đã truyền cảm hứng cho châm ngôn đời giám mục và truyền cảm hứng cho cuộc đời và chức vụ mới của tôi. Ngay cả khi chúng ta sống với những điểm yếu của mình, chúng ta được mời gọi làm chứng về tình yêu của Thiên Chúa, đặc biệt với những con người và cộng đoàn cảm thấy yếu hơn trong kinh nghiệm này. Xin các bạn cầu nguyện cho tôi, cho công việc của tôi. Chúng ta cần phải làm công việc phúc âm hóa ở các thành phố lớn và khu nhà ổ chuột và vui lòng giúp đỡ chúng tôi thông qua DCCT và tham gia cùng chúng ta với dự án phúc âm hóa này, lưu ý rằng sự cứu chuộc rất phong phú. Hãy để Mẹ Hằng Cứu Giúp, luôn luôn giúp đỡ chúng ta trong cuộc sống của mình để dâng đời sống của chúng ta phục vụ cho Tin Mừng Nước Trời.

Biju Madathikunnel, CSsR

Tịnh Trí Thiên theo cssr.news