Covid-19 và tình yêu của muối

Thứ Ba, 31-03-2020 | 16:24:05

Khi tình hình đại dịch Covid-19 trở nên nghiêm trọng, khi tin tức nước Mỹ là nước đứng đầu về con số ca nhiễm bệnh truyền đi khắp nơi, tôi bắt đầu nhận được nhiều tin nhắn và điện thoại thăm hỏi và quan tâm cùng với sự cầu nguyện từ người thân và bạn bè. Tôi báo tin cho mọi người rằng, tạ ơn Chúa, tôi đang sống trong một nơi rất an toàn tại cộng đoàn dòng Ngôi Lời thuộc thủ đô nước Mỹ Washington DC. Đây là nơi có ít người nhiễm bệnh so với New York và các bang khác. Tuy nhiên, đã hơn hai tuần nay, để bảo đảm sự an toàn chúng tôi dừng mọi sinh hoạt bên ngoài, tất cả đều diễn ra trong cộng đoàn, việc học đã bắt đầu bằng trực tuyến.

Nghe vậy ai nấy đều cảm thấy yên tâm, tuy nhiên nhiều người còn nhắc tôi phải cẩn thận, đặc biệt có nhiều người bảo tôi phải ngậm nước muối hằng ngày vì nước muối có khả năng diệt virus corona. Tôi không phải là bác sĩ để đưa ra lời phán đoán đúng sai, mà chỉ nghe theo và thực hiện việc súc miệng bằng nước muối hằng ngày, trước hết để cám ơn những ai đã dành sự quan tâm và tình yêu cho tôi, và cũng để bảo vệ sức khỏe của mình.

Nhân chuyện súc miệng nước muối, tôi nhớ một câu chuyện cổ tích tôi nghe từ lúc còn nhỏ. Chuyện kể rằng, ngày xửa ngày xưa, có một vị vua sinh được ba nàng công chúa xinh đẹp. Thật chẳng may, hoàng hậu lâm trọng bệnh và qua đời khi ba nàng công chúa ấy còn rất nhỏ. Tuy hoàng hậu mất sớm, nhà vua vẫn không lấy hoàng hậu khác, mà ở vậy một mình nuôi dạy ba cô con gái lớn khôn bằng tất cả tình yêu thương của mình.

Một hôm, khi các cô công chúa xinh đẹp đã lớn, vị vua kia cho gọi họ đến để hỏi xem tình yêu họ dành cho vua như thế nào, vua hỏi: “Các công chúa xinh đẹp của cha, các con hãy nói cho cha biết các con yêu cha như thế nào ?”

Cô gái thứ nhất đến thưa với vua cha bằng một giọng nói hết sức ngọt ngào: “Thưa cha, tình yêu con dành cho cha ngọt như mật ong ạ”. Vua cha rất vui, hiền bảo cô công chúa: “Con thật có phúc, vì đã dành cho cha thứ tình yêu ngọt ngào như mật ong vậy. Cha sẽ cầu xin Chúa trời chúc phúc cho con”. Cô công chúa thứ hai đến, cũng với giọng nói dịu dàng thưa với vua cha: “Tình yêu của con dành cho cha ngọt như vị đường vậy”. Đức vua cũng vui vẻ khen con gái khôn ngoan và chúc lành cho cô.

Rồi đến lượt cô con út, cô hơi bối rối, vì tất cả những lời đường mật các chị đã nói hết cho vua cha. Nhưng từ xưa tới nay tình thương của cô dành cho vua cha vẫn rất chân thật, và mặc dầu hơi e thẹn nhưng cô cũng can đảm tiến lên thưa với vua cha: “Dạ, tình yêu của con dành cho cha như vị mặn của muối trong thức ăn ạ”. Nghe vậy, hai chị của cô phá lên cười; còn vua cha thì nổi giận và quát: “Tại sao con lại không nói được lời ngọt ngào như hai chị của con ? Bao nhiêu năm cha dành tình thương cho con, giờ này con dám đối xử với cha như thế ? Hãy đi sa ra khỏi ta với thứ muối của con”.

Khi công chúa nhỏ thấy vua cha tức giận vì lời nói không ngọt ngào nhưng chân thật của mình, một lần nữa cô cũng lấy hết can đảm để xin lỗi vua cha: “Hãy tha thứ cho con, con không cố ý mang lại nỗi buồn cho cha. Xin cha hiểu tình yêu của con dành cho cha cũng giống như các chị” Nghe vậy, nhà vua càng tức giận, quát mắng: “Sao con dám so sánh tình yêu của con với các chị được ?” Rồi ông đuổi cô ra khỏi hoàng cung.

Bị đuổi ra khỏi cung điện, công chúa út hết sức buồn bã, cô chỉ kịp lấy vài thứ cần thiết cho mình rồi lủi thủi ra đi. Công chúa đi xa thật xa, tới một nơi mà cô không hề biết đấy là chỗ nào. Qua một vương quốc khác, cô mệt nhoài và đói lả, ngồi nghỉ ở cổng một cung điện rồi cô ngủ thiếp đi. May thay, người giúp việc trong cung điện phát hiện, thấy cô tiều tụy, liền dẫn vào phía trong nhà bếp để chăm sóc và nhận làm người giúp việc cho bà.

Từ ngày vào hoàng cung, cô bắt đầu học nhào bột, làm thức ăn và làm việc với mọi người rất vui vẻ. Vì vậy cô được mọi người trong cung điện yêu quý, đến nỗi chẳng ai chê trách công chúa một điều gì. Tiếng lành đồn xa, sự chăm chỉ của nàng đã truyền đến tai của hoàng hậu, rồi hoàng hậu chọn cô làm người hầu cho mình. Chính nhờ vậy mà cô có dịp gặp hoàng tử trong cung, nhất là chăm sóc cho chàng khi chàng bị thương sau một trận chiến nọ. Hoàng tử bắt đầu yêu mến cô và trình với vua cha và hoàng hậu rằng chàng muốn cưới cô làm vợ.

Sau khi cân nhắc cẩn thận, nhà vua và hoàng hậu đồng ý để hoàng tử kết hôn với công chúa nhỏ. Hôn lễ của họ được tổ chức rất linh đình, khách mời đến cả những nước lân cận, trong đó có vị vua cha của công chúa.

Trong tiệc cưới, khách mời được thưởng thức mọi thứ thức ăn ngon và khoái khẩu. Ai nấy đều vui mừng, nhưng vị vua cha của công chúa khi ăn các món ăn mà công chúa chuẩn bị riêng cho ông, thì vua đùng đùng nổi giận, ông quát: “Sao món gì cũng nhạt như thế ?” Lúc này công chúa nhỏ tiến lại gần nhà vua và dịu dàng thưa: “Thưa đức vua, vì các món ăn của ngài chỉ được gia vị bằng vị ngọt của mật ong và của đường, rất tiếc chúng thiếu đi vị mặn của muối mà ngài đã không ưa thích và từ chối ạ”.

Nghe vậy, nhà vua liền nhận ra tân nương ngày hôm đó chính là con gái út của mình. Ông cũng nhận ra rằng, vì giận giữ mà ông đã đánh mất đứa con gái xinh đẹp và thật thà của mình. Ông tự trách mình và mong được cô con gái tha thứ.

Bạn thân mến, câu chuyện trên đây giúp ta học được một bài học rất sâu sắc, đó là cuộc đời của ta thường bị lôi cuốn và hấp dẫn bởi những thứ nghe rất hấp dẫn nhưng thật chóng qua như tiền bạc, bằng cấp, danh vọng, tương quan xã hội, mà quên đi một thứ rất cần thiết đó là sức khỏe của ta.

Qua đại dịch covid-19 này, ta chứng kiến có hàng trăm ngàn người nhiễm bệnh và hằng chục ngàn người bị cướp đi tính mạng, ta mới phát hiện ra sức khỏe là một phần rất quan trọng mà xưa nay ta thường lãng quên. Sự sống của ta là món quà Thiên Chúa ban cho, ta cần biết tạ ơn Ngài, trân quý và bảo vệ món quà này nhiều hơn. Khi ta có nhiều tiền, khi ta đạt danh vọng cao sang, hay bạn bè đông đúc mà đánh mất sức khỏe thì những thứ ta đang có thật chẳng có ý nghĩa gì. Mất đi sức khỏe là ta mất đi tất cả, còn khi có sức khỏe thì ta có thể làm nên tất cả.

Câu chuyện này cũng giúp ta hiểu được tầm quan trọng của món quà thiêng liêng mà Chúa ban cho nhiều người chúng ta, đó là ĐỨC TIN. Khi đứng trước tình hình đại dịch Covid-19, chắc chắn ai trong chúng ta cũng cảm thấy hoang mang và lo sợ. Riêng cá nhân tôi, tôi cũng đã trải qua những giây phút lo sợ như vậy, nhất là đã hai tháng nay tôi xem tin tức về dịch bệnh từ Trung Quốc, Đài Loan, Nhật Bản, Hàn Quốc và thế giới. Tôi luôn cầu nguyện cho bệnh dịch nhanh chấm dứt.

Nhưng rồi dịch bệnh đã đến ngay trên nước Hoa Kỳ, thậm chí chỉ trong mấy ngày này nó lan truyền khắp mọi tiểu bang. Tôi cảm thấy sự nguy hiểm đã đến rất gần. Như lời của Đức Thánh Cha Phanxicô trong bài giảng của giờ cầu nguyện và ban phép lành Urbi et Orbi hôm 27 tháng 3, rằng: “Những bóng đen dầy đặc phủ trên các quảng trường, các đường phố và thành thị của chúng ta; chúng chiếm hữu cuộc sống chúng ta, làm đầy mọi sự bằng một sự im lặng gây choáng váng và một sự trống rỗng thê lương, làm tê liệt mọi sự khi nó đi qua”. (Vatican News 27/3/20)

Vâng, “chúng ta đang ở trên cùng một con thuyền, tất cả đều mong manh và mất hướng”, (Vatican News 27/3/20) chúng ta đang đối diện với sự lo sợ bị lây nhiễm căn bệnh Covid-19, thậm chí ta đang đối diện với cái chết chứ không phải ai khác. Bệnh dịch và cái chết đang đến rất gần.

Thật vậy, “Tình Yêu Của Muối” trong chuyện cổ tích được ví như đức tin của ta. Đức tin đóng vai trò rất quan trọng trong đời sống của ta. Như vị vua kia, vì thích nghe những lời đường mật giả tạo mà quên lời nói không mấy dễ nghe nhưng rất chân thành của cô công chúa nhỏ, nhiều lúc ta cũng thích chọn lựa những sinh hoạt vui chơi, những cuộc hội tụ bạn bè để ăn uống, hò hét và giải trí mà bỏ quên hoặc từ chối tham dự thánh lễ hay các giờ kinh nguyện.

Trong những lúc gian truân thế này, khi hằng ngày ta phải “xem lễ” trực tuyến, ta mới cảm nghiệm được vai trò của đức tin quan trọng thế nào; đức tin giúp ta vượt qua nỗi sợ hãi và cảm giác hoang mang. Những giờ kinh nguyện, những bài thánh ca, đã giúp ta có được sự bình an và nhất là có được những giấc ngủ ngon mà nhiều người không có đức tin không được tận hưởng.

Bởi thế, tôi xin mượn lời Đức Thánh Cha Phanxicô để tiếp tục mời gọi mọi người: “Hãy phó thác cho Chúa những lo sợ của chúng ta để Ngài chiến thắng chúng. Vì sức mạnh của Thiên Chúa là: tất cả những gì xảy ra cho chúng ta, cả những điều bất hạnh, đều mưu ích cho chúng ta. Chúa đưa sự thanh thản vào trong những bão tố của chúng ta, vì với Thiên Chúa, sự sống sẽ không bao giờ chết”. (Vatican News 27/3/20)

Lm.Antôn Phạm Trọng Quang, SVD

Nguồn: WGPSG

`

Thông tin

Chia sẻ Lời Chúa

Tìm kiếm

Bài giảng- Thánh Lễ

Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp

Facebook

Tin mới