Chúa Thăng Thiên Để Ở Cùng

Thứ Sáu, 26-05-2017 | 19:03:46

Một sự lìa bỏ theo không gian để gần gũi một cách vượt thời gian; một sự chia lìa theo thời gian, để ở lại siêu thời gian.

Đấng Phục Sinh gặp các môn đệ tại nơi Người khởi sự hoạt động trần thế, Galilê. Heaven2Galilê,  miền đất của dân ngoại, đã in đậm dấu ấn trong kế hoạch Cứu độ của Thiên Chúa, vì từ nơi ấy xuất hiện Ánh Sáng thần linh xua đi bóng tối của tội lỗi và tử thần, dưới quyền lực của Satan chụp trên cõi con người.

Bây giờ, cũng nơi ấy, Đức Giêsu Kitô đã xuyên thủng cõi đất hạn hẹp, chết chóc này tiến về cõi trời, trở nên cầu nối giữa cõi trời và cõi đất; trở nên trung gian giữa con người và Thiên Chúa; trở nên con đường dẫn người tin về cõi trời hiển vinh.

Galilê còn là nơi Đấng Phục Sinh, trong tư cách là Đấng đã được Thiên Chúa trao toàn quyền trên trời dưới đất, ban sứ vụ cho Nhóm Mười Một, trong tư cách là môn đệ Người, để có sự tiếp nối giữa Đức Giêsu với họ; để có sự liên tục sứ mạng giữa Đấng phục sinh, bây giờ đang ở trong họ, và qua họ, hoàn tất công việc của mình.

Việc trọng đại ấy xảy ra trên một ngọn núi. Người Do thái vẫn coi núi là nơi thần hiển của Thiên Chúa, nơi Thiên Chúa dạy dỗ và cho biết ý định của Người. Đức Giêsu trước khi công khai rao giảng tin mừng Nước Thiên Chúa, đã bị quỷ đưa lên một ngọn núi để cám dỗ Người đi xa con đường Chúa Cha muốn Người phải đi. Khi mặc khải cho ba môn đệ thân tín về thần tính của Người và con đường Người sẽ đi, Đức Giêsu đã hiển dung trên núi Taborê. Trên núi Sọ, Người đã chịu chết trên thập giá để chuộc tội loài người. Bây giờ, Đức Giêsu đưa các môn đệ lên một ngọn núi Thăng Thiên- Lên Trời để ở cùng Hội thánh.

“Mười một môn đệ”. Con số này vừa cho thấy sự khiếm khuyết của Hội thánh, vừa cho biết sự bất toàn của Hội thánh, vì khi “các ông bái lạy Người”, có “mấy ông lại hoài nghi”.

Hoài nghi điều gì, ngờ vực vấn đề nào? Tin mừng Mátthêu không nói rõ. Mãi mãi điều đó sẽ là một bí ẩn, nhưng sẽ được tỏ lộ dần qua từng thời kỳ, qua từng lớp môn đệ Đức Giêsu Phục Sinh – Lên Trời trong lịch sử và cho đến tận thế.

Nhưng Hội thánh mọi thời phải vượt qua tình trạng hoài nghi, ngờ vực này, vừa để làm sáng tỏ các chân lý đức tin, để củng cố lòng tin của mình hơn, vừa giúp cho Hội thánh tin tưởng vào lời Đấng Phục Sinh – Lên Trời, luôn ở cùng mình mọi ngày cho đến tận thế.

Bao lâu Hội thánh còn trung thành thực thi mệnh lệnh của Đấng Phục Sinh – Lên Trời, dạy cho muôn dân những lời, như chính Người đã dạy, làm phép rửa cho họ Nhân Danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, bấy lâu Hội thánh sẽ dễ dàng vượt qua sự hoài nghi này, để nhận ra sự hiện diện gần gũi của Đức Giêsu.

Các môn đệ sẽ nhận ra sự hiện diện của Thầy đối với họ, khi họ còn nghe được lời uy quyền của Đấng Phục Sinh – Lên Trời, chứ không phải là thấy; khi họ vững tin vào quyền bính tối thượng trên mọi yếu tố vũ trụ, đã được trao vào tay Đấng, tỏ mình ra là Chúa, là Đức Chúa.

Tác giả Mátthêu không nói việc Đức Giêsu trao quyền bính cho họ, nhưng nhấn mạnh đến sự quả quyết của Đức Giêsu về sự kết hợp giữa Người với họ. Bao lâu họ còn duy trì chân tính của người môn đệ khi chấp nhận uy quyền của Đức Giêsu, kết hợp khắn khít với Đức Giêsu, Đấng Phục Sinh – Lên Trời, còn trung thành thực thi sứ mạng của Người, thì chính Người, trong tư cách siêu vượt, sẽ bộc lộ quyền năng ấy qua họ.

Vì thế lời rao giảng của Hội thánh không chỉ là trình bày sứ điệp Cứu rỗi của Đức Kitô mà còn phải kiến tạo nên một cộng đoàn có cùng một đức tin, một phép rửa, một lối sống theo Lời Chúa, trong tương quan mật thiết vừa có tính cá biệt, vừa có tính chung nhất, với Đấng đã Phục Sinh – Lên Trời ở ngay trong tâm hồn họ, trong đời sống họ, trong sứ mạng của họ.

Đức Giêsu Phục sinh – Lên Trời luôn là điểm trung tâm của Hội thánh và quy chiếu mọi hoạt động của Hội thánh và từng người tín hữu.

Tác giả Mátthêu đã khéo léo đóng khung mầu nhiệm Emmanuen: Thiên Chúa ở cùng chúng ta, vào lúc Đức Giêsu được sinh ra cho đến ngày Người được Phục Sinh – Lên Trời là có ý nhắm đến sự Hiện diện của Người trong không gian và thời gian của lịch sử, vừa cho thấy chiều kích hoàn vũ của Người trên toàn thể lịch sử nhân loại và vũ trụ.

Jos Ngô Văn Kha CSsR